🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: Quyển 1 - Chương 17: "Có tớ đây, ai dám bắt chẹt cậu"

Đinh Mật đi nộp giấy tờ thị thực và đơn xin du học với Đỗ Minh Vy, cô đứng đợi ở ngoài hành lang, ngó vào văn phòng.

Đợi đến lúc sắp vào lớp Đỗ Minh Vy mới ra, khoác tay cô: “Đi thôi.”

Nghĩ đến ngày này sang năm Đỗ Minh Vy đã đang ở nước ngoài, Đinh Mật bỗng hơi buồn: “Minh Vy, sau này mỗi năm mày về mấy lần?”

Đỗ Minh Vy vỗ vai cô, cười híp mắt: “Sao? Tao còn chưa đi mà mày đã bắt đầu không nỡ rồi à.”

“Không nỡ.”

Hai người học cùng lớp suốt từ cấp Hai đến cấp Ba, rất ít khi tách ra, đương nhiên là không nỡ.

Đỗ Minh Vy mím môi, thôi cười: “Mật Mật.”

Đinh Mật quay sang nhìn cô nàng: “Sao vậy? Nghiêm trọng thế.”

Đỗ Minh Vy nghiêm túc hỏi: “Mày với Lục Thời Miễn hiện đã thành một đôi chưa?”

Đinh Mật đỏ mặt, không biết nên đáp thế nào: “Cũng không biết nữa, tao cảm thấy chỉ thiếu điều nói thẳng ra thôi, cậu ấy không nói, tao cũng không nói.”

Thế này cũng rất tốt, Đinh Mật nghĩ.

Đỗ Minh Vy cho cô hay: “Mày biết vừa rồi thầy Lưu bảo gì tao không?”

“Gì thế?”

“Thầy bảo tao giục Lục Thời Miễn mau nộp hồ sơ lên.”

Đinh Mật sững người, hỏi thất thanh: “Hồ sơ gì cơ?”

Đỗ Minh Vy trợn trắng mắt, quay người gõ đầu cô: “Hồ sơ du học ấy! Không phải Lục Thời Miễn chưa từng nói với mày chứ? Cũng phải, sao cậu ta có thể chủ động nói cho mày chuyện này. Nhưng mày đã từng nghĩ chưa, nếu cậu ta ra nước ngoài thật thì mày phải làm sao?”

Mấy câu hỏi làm Đinh Mật ngây ra, phản ứng đầu tiên là may mà cô còn chưa thổ lộ, phản ứng thứ hai là, hóa ra cậu ấy định đi nước ngoài thật.

Đinh Mật bỗng hoàn hồn, cắn môi không nói.

Đỗ Minh Vy không chịu nổi, bắt đầu mắng: “Khốn kiếp, đã định đi nước ngoài rồi mà còn mập mờ với mày!”

Đinh Mật không nghe nổi Đỗ Minh Vy mắng cậu như tên khốn, vội nói: “Không phải vẫn luôn là tao đơn phương theo đuổi cậu ấy sao? Cậu ấy cũng chưa từng bảo thích tao, thế nên cậu ấy không sai, mày đừng mắng cậu ấy nữa…”

“Không có tiền đồ!”

Sắp vào lớp rồi, Đinh Mật kéo cô nàng lại: “Mày đừng nói gì trước mặt Lục Thời Miễn.”

Đỗ Minh Vy lại trợn trắng mắt: “Mày còn lo đến thế.”

Đinh Mật: “…”

Được rồi, đúng là cô không có tiền đồ thật.

May mà cô còn chưa cột tương lai của mình vào chung với Lục Thời Miễn.

Về phòng học, Đỗ Minh Vy cố ý nói trước mặt Đinh Mật: “Lục Thời Miễn, thầy Lưu nhắc cậu mau nộp hồ sơ du học đấy.”

Lục Thời Miễn nghiêng người, nhíu mày, trước liếc nhìn Đinh Mật im lìm ngồi xuống bên cạnh, sau mới nhìn Đỗ Minh Vy: “Tôi biết rồi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...