🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: Quyển 1 - Chương 14

Gió hè mơn man, ve kêu rả rích, chàng thiếu niên cao lớn lười biếng đổi tư thế, nhìn về phía cô.

Đinh Mật đạp xe, cẩn thận xuyên qua hai hàng cây lá sum suê, dừng lại trước mặt cậu. Cô rủ mi nhìn điếu thuốc đã cháy quá nửa trong tay cậu, mím môi, ngẩng đầu nhìn cậu.

Lục Thời Miễn lẳng lặng liếc cô, cụp mắt, nâng tay ngậm điếu thuốc vào miệng. Làn khói lờ mờ phun ra từ đôi môi cậu, vấn vít bên chóp mũi cô, như bao sợi tơ mảnh cuốn lấy lòng người, suýt chút đã đem hồn cô đi mất.

Đinh Mật vội cúi đầu, dắt xe, lại tiến gần thêm một bước, khẽ gọi cậu: “Này, cậu về rồi à…”

Thiếu niên không để ý đến cô, dập tắt điếu thuốc, ném vào sân nhà mình.

Đinh Mật: “…”

Lục Thời Miễn đứng thẳng người, cảm giác áp bức đến từ ưu thế về chiều cao khiến Đinh Mật nghẹn lời, không thể không ngẩng đầu nhìn cậu, hỏi nhỏ: “Cậu đã về sao không đến trường?”

Lục Thời Miễn cụp mắt nhìn gương mặt cô chăm chú, cô không xinh quá, nhưng rất ưa nhìn, cười lên cực ngọt ngào.

Đinh Mật không đợi được câu trả lời của cậu, nghĩ đến nguyên nhân cậu đi Bắc Kinh, lòng thoắt cái giật thót, mặt căng thẳng: “Bà ngoại cậu…sao rồi?”

Cậu quay mặt đi, bỗng xoa đầu cô: “Đoán mò gì đấy, bà tớ không sao.”

Đinh Mật thở phào: “Tốt quá.”

Lục Thời Miễn lại tựa vào tường, tay đút túi quần, dáng vẻ biếng nhác buông lơi. Đinh Mật đứng trước mặt cậu, kìm nén hồi lâu, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Xin lỗi…”

“Xin lỗi cái gì?” Cậu nhàn nhã hỏi.

“Biết rõ cậu ghét nhận thư tình, thế mà tớ còn giúp người ta đưa cho cậu. Thực ra tớ cũng không muốn đâu.” Đinh Mật cúi đầu, khiêm tốn kiểm điểm.

Lục Thời Miễn nghiêng đầu liếc cô, hừ lạnh: “Cậu còn dám nói, không muốn giúp thì không biết từ chối sao? Lại ra vẻ rộng lượng.”

Cô quýnh lên: “Cậu ấy đưa tớ rồi chạy luôn, tớ cũng đâu thể ném đi ngay. Có ném thì cũng phải là cậu ném mới đúng, chung quy cũng là viết cho cậu mà…”

Thôi vậy. Lục Thời Miễn thở dài, thay đổi sắc mặt: “Còn gì nữa?”

Đinh Mật ngẩng đầu ngỡ ngàng: “Còn nữa?”

Lục Thời Miễn cười như không cười liếc cô, Đinh Mật bỗng thấy căng thẳng, nỗ lực nghĩ xem mình còn làm gì sai. Mắt cô sáng lên, nghĩ ra: “À, chiều hôm ấy tớ không nên giận dỗi với cậu.”

Cô hơi đổi giọng, bắt đầu quở trách: “Cậu cũng không đúng mà, phớt lờ tớ lâu đến thế, cứ như tớ phạm tội tày đình ấy…”

Lục Thời Miễn nhịn mấy giây, cuối cùng nhịn không được vươn tay vò đầu cô, cảm giác trên tay mềm mềm mượt mượt, tâm trạng khoan khoái hơn hẳn: “Được rồi, không so đo với cậu.”

Đinh Mật rất vui: “Nói vậy là chúng ta làm lành rồi?”

“Chúng ta đã lành hồi nào?” Lục Thời Miễn tùy ý đáp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...