Chương 13: Quyển 1 - Chương 13
Phong thư như chiếc lá rụng rơi xuống đất. Lục Thời Miễn đạp xe đi thẳng, chẳng hề quay đầu.
Đinh Mật sững sờ tại chỗ, nhặt lá thư lên, ảo não không thôi.
Từ ngày hôm ấy, Lục Thời Miễn hoàn toàn phớt lờ cô, Đinh Mật tủi thân vô cùng, thế mà lúc ra căng tin còn va phải Hàn Tiêu, bị cô nàng kéo lại hỏi: “Cái đó, Lục Thời Miễn đã đọc thư của tớ chưa vậy?”
Đinh Mật buồn bực không thôi, nghĩ thầm: vì bức thư của cậu mà cậu ấy không thèm để ý đến tôi nữa đây này, trong khi cuối cùng nó vẫn bị ném vào thùng rác.
“Chưa đâu, cậu ấy không bao giờ đọc thư tình.” Đinh Mật đáp, đây là lời nói thật.
Hàn Tiêu nhụt chí: “Thôi vậy, tớ cũng biết cậu ấy khó theo đuổi lắm mà.”
Đỗ Minh Vy hỏi Hàn Tiêu: “Cậu nghe ai bảo Lục Thời Miễn chưa có bạn gái vậy?”
Hàn Tiêu hơi xấu hổ: “Lúc tớ ở trong nhà vệ sinh thì nghe thấy mấy bạn nữ lớp cậu nói với người khác như thế.”
“Ai cơ?” Đỗ Minh Vy truy hỏi.
“Nghe giọng thì hình như là Khương Khả Du.”
Đinh Mật lập tức nghĩ đến việc Khương Khả Du ngồi trước Lục Thời Miễn thường xuyên tìm cậu thảo luận học hành, quan hệ hai người có vẻ không tệ. Lại nghĩ đến tình trạng lạnh nhạt không hiểu ra làm sao giữa cô và Lục Thời Miễn dạo gần đây, Đinh Mật nản chí ngã lòng bước vào căng tin.
Đỗ Minh Vy vẫn đang ở bên ngoài hóng chuyện từ chỗ Hàn Tiêu, thấy cô một mình bước vào liền vội vàng đuổi theo, vỗ vai cô: “Sao, thấy nguy cơ trùng trùng chưa?”
Nguy cơ cái nỗi gì, cô đang thương cảm mà.
Đinh Mật ỉu xìu: “Khương Khả Du nói cũng không sai, Lục Thời Miễn đã có bạn gái đâu.”
Đỗ Minh Vy ôm lấy Đinh Mật: “Mày không phải gần như là bạn gái của cậu ta à? Dạo trước ngày ngày cùng nhau đến lớp tan trường, cuối tuần với nghỉ hè thì cùng nhau học tập vui chơi. Cậu ta còn đưa mày về nhà nữa. Mày thấy Lục Thời Miễn thân thiết với nữ sinh nào như thế chưa?”
Đinh Mật nhìn cô nàng: “Cuối tuần với nghỉ hè cùng học cùng chơi không phải còn có mày nữa sao? Cả Tần Dạng và Từ Khiên nữa.”
Cơ hội hai người ở riêng thực sự rất ít.
Đỗ Minh Vy cũng nhận ra vấn đề này: “Hay là mày rủ cậu ta đi xem phim đi?”
Đinh Mật ngẫm nghĩ, hơi động lòng: “Ừ ha, khi nào được nhỉ?”
“Sắp thi giữa kì rồi, cũng không có thời gian. Mày đợi đến dịp 1/5 đi, đợt đó nghỉ dài, hôm nào chẳng được.”
Đỗ Minh Vy nhanh chóng đưa ra sáng kiến.
Đinh Mật càng nghĩ càng kích động, gật đầu liên hồi: “Được đấy.”
Đỗ Minh Vy gõ đầu cô, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Không phải tao nói mày đâu, nhưng sao mày lại giúp người ta đưa thư tình hả. Lục Thời Miễn ghét nhất là người khác đưa thư tình cho cậu ta còn gì? Thế mà mày còn đưa, phải tao là Lục Thời Miễn thì tao cũng bực.”
Bình luận