🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 10: Quyển 1 - Chương 10

Lục Thời Miễn xưa nay không phải người quá tò mò, cũng không muốn hỏi nhiều về chuyện của người khác. Đinh Mật bước vào trong nhà, bật đèn. Ánh đèn trắng dịu chiếu lên mái đầu mượt mà của thiếu nữ, hàng tóc mái ngắn ngủn mới ngốc nghếch làm sao, nhưng kỳ lạ thay, trông cô như cún con vậy.

Hơn nữa còn là một chú cún mong ngóng được vỗ về, yêu thương.

Lục Thời Miễn lắc đầu, hơi mất tự nhiên nâng tay day mày, hỏi: “Cậu ở nhà một mình không sao chứ?”

Đinh Mật vốn định hỏi cậu có muốn vào nhà ngồi một lát không, nhưng nhìn đồng hồ thấy hơi muộn, cô lại không dám, cũng không muốn.

Không phải vì cậu là con trai, mà vì…đây không phải nhà của cô.

“Không sao đâu. Từ hồi cấp Hai tớ đã thế này suốt rồi.”

Đinh Mật cười trong veo, hơn nữa vì có lúm đồng tiền nên cô cười luôn ngọt lịm. Theo như lời của Đỗ Minh Vy thì là, cô nàng chưa từng gặp cô gái nào có nụ cười ngọt ngào như cô, một nụ cười có thể làm sầu thu phai mờ.

Khóe môi Lục Thời Miễn hơi căng ra, cậu vươn tay vò tóc cô, lại thản nhiên đút tay vào túi quần, nhanh chóng xoay người: “Tớ đi đây, có việc gì thì gọi cho tớ.”

Đinh Mật xoa đầu, ngó ra ngoài cửa, thấy thiếu niên đã xuống được mấy bậc, vội gọi cậu lại: “Lục Thời Miễn.”

Thiếu niên đứng dưới bậc thang, ngẩng đầu nhìn cô: “Còn chuyện gì sao?”

Cô lắc đầu, lại nở nụ cười: “Không có. Chỉ muốn cảm ơn cậu thôi.”

“Ngốc nghếch.”

Thiếu niên bật cười, lại nghiêm túc dặn dò một câu: “Đóng cửa cẩn thận.”

Cậu bước rất nhanh, mới đó mà đã không thấy bóng dáng. Đinh Mật mím môi cười, đóng cửa cẩn thận, sau đó tựa lưng vào cửa, lòng âm thầm nhớ kỹ ngày hôm nay. Tối nay là tối vui vẻ nhất từ khi cô nghỉ đông đến giờ.

Tiết Ninh vừa bước đến cầu thang thì trước mắt bỗng tối om, cô ta vô thức ngẩng đầu lên, người trước mặt nhanh chóng lướt qua. Tiết Ninh ngẩn người, vội vã quay đầu.

Bóng lưng thon dài của thiếu niên phóng khoáng mà lưu loát, nhịp chân như gió, bước đi cực nhanh.

Tiết Ninh cúi đầu ngẫm nghĩ, hình như gần đây không có nhà nào mới chuyển đến khu này mà, ở đâu ra anh chàng đẹp trai thế không biết.

Đinh Mật vẫn đang tựa lưng vào cửa bỗng thấy bên ngoài vang lên lạch cạch, cô sợ đến nỗi suýt nữa nhảy dựng lên, nhanh chóng lùi về sau.

Mấy giây sau, cửa mở.

Tiết Ninh đứng ngoài cửa, nhìn cô chòng chọc: “Mày đứng ngay sau cửa làm gì?”

Đinh Mật đè nén sự kinh hãi, cô còn tưởng là trộm cơ chứ, lúc thở hắt ra, đột nhiên nghĩ đến Lục Thời Miễn vừa mới đi xuống, trái tim lại vọt lên cuống họng, hỏi ngược lại: “Sao chị lại về có một mình?”

Tiết Ninh thấy cô còn chưa thay giày, bụng thầm nghi ngờ, nghĩ đến thiếu niên thoáng gặp ở tầng dưới, híp mắt nhìn Đinh Mật dò xét: “Mày vừa mới về?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...