Chương 94: Ngoại Truyện 9 - Hồi ức Thời Mật Từ Đỗ [2]
Lục Thời Miễn và Đinh Mật bắt taxi, sau khi lên xe, Đinh Mật nói: “Hơn nửa năm Đỗ Minh Vy và Từ Khiên không được gặp nhau rồi.”
“Ừm.”
Từ kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học đến hiện tại.
Lục Thời Miễn cúi đầu nhìn cô: “Không cắt tóc nữa?”
Bắt đầu từ ngày quen biết cô, đã sáu, bảy năm trôi qua, cô vẫn luôn để tóc ngắn.
“Vâng.” Đinh Mật nhoẻn cười, cô đã nói vào đại học sẽ để tóc dài, “Đẹp không?”
Lục Thời Miễn cúi đầu liếc cô, không trả lời câu hỏi ấy, chỉ trầm giọng nói: “Sau này ít ngồi xe của Đỗ Minh Vy thôi.”
“Tại sao?”
“Kỹ thuật tệ hại, không an toàn.”
“…”
Đinh Mật vội biện minh cho Đỗ Minh Vy: “Cậu ấy chỉ đỗ xe không giỏi thôi, lái êm lắm, bọn em đi suốt dọc đường không gặp vấn đề gì hết.”
Lục Thời Miễn hừ lạnh, không đáp lời cô.
Điện thoại Đinh Mật đổ chuông, là Chu Thanh.
Đinh Mật mím môi, cuối cùng vẫn nghe máy.
Đầu bên kia, Chu Thanh ân cần hỏi han mấy câu, muốn bảo cô về đón năm mới, Đinh Mật lạnh giọng đáp: “Con không về.”
Chu Thanh thở dài, khẩn nài: “Tết đến con không về thì có thể đi đâu? Đầu xuân năm mới ở nhà người ta cũng không hay…Con còn nhỏ, nếu phụ huynh bên kia biết chuyển, ấn tượng sẽ xấu…”
Lục Thời Miễn ngồi ngay sát cô, nghe rõ mồn một, cậu hừ lạnh, lấy điện thoại: “Cái này không cần cô lo lắng, Đinh Mật ở bên cháu rất tốt, ít nhất về nhà không phải đối mặt với cô và gia đình kia, cháu cũng sẽ không để cô ấy chịu một chút tủi thân nào.”
Dứt lời, cậu trực tiếp cúp máy.
Lục Thời Miễn trả điện thoại cho Đinh Mật, Đinh Mật nhận máy, hít sâu một hơi.
“Thở dài cái gì? Em muốn về?” Cậu hỏi.
“Sao có thể…”
Xảy ra chuyện kia, cô không thể quay về đó nữa.
“Lục Thời Miễn, em ở nhà anh, Tết đến nếu bố mẹ anh biết, liệu có không hay…”
Đinh Mật lo lắng không yên, hai người muốn ở bên nhau dài lâu, nếu bố mẹ cậu cảm thấy cô quá dễ dãi hoặc là không thích cô, vậy phải làm sao?
Lục Thời Miễn vỗ đầu cô: “Nghĩ thừa, bố anh sẽ không qua đây, mẹ anh đang ở Bắc Kinh, càng không tới.”
Ngược lại, có lẽ cậu phải đi Bắc Kinh mấy ngày.
Nhưng cậu không yên tâm về Đinh Mật, có thể không đi thì không đi.
Bấy giờ Đinh Mật mới yên tâm.
Hãy để cô lén lút ở đây bốn năm, tốt nghiệp đại học xong là tốt rồi.
Trở về ngôi nhà thuộc về hai người.
Bình luận