🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 93: Ngoại Truyện 8 - Hồi ức Thời Mật Từ Đỗ [1]

Hồi năm nhất đại học.

Đinh Mật nắm chặt hai chiếc thẻ trong tay, một tấm là Chu Thanh và Tiết Chấn đưa cô, bên trong có mười vạn, một tấm là học bổng của Lục Thời Miễn, hai vạn.

Cô chưa hề động đến hai tấm thẻ này, mấy nghìn tệ những năm trước tiết kiệm được đủ cho cô nộp học phí một năm, cộng thêm số tiền đi làm thêm hồi nghỉ hè, cô vẫn còn phí sinh hoạt hai tháng, khi Lục Thời Miễn đến thăm cô vào dịp nghỉ Quốc khánh, cô đã rơi vào trạng thái trầm uất.

Ở đại học H, ngoài Hàn Tiêu, còn có mấy người khác đến từ Nhất Trung Giang Châu, họp hội đồng hương có mời cô mấy lần, cô đều không đi.

Lục Thời Miễn đến thành phố C kiểm tra tình hình của cô, cô biết tình hình của mình rất tệ, ngày qua ngày nhạt nhẽo vô vị, không hôm nào có tinh thần, làm chuyện gì cũng thấy buồn tẻ, đêm đêm mất ngủ,…

Bảy ngày nghỉ, Lục Thời Miễn không chỉ gặp bạn bè của cô, cậu còn đưa cô đi tham gia họp đồng hương.

Ban đầu Hàn Tiêu gọi điện cho cô, cô đang tắm ở khách sạn, Lục Thời Miễn nhìn một hồi, loáng thoáng thấy cái tên này hơi quen, không thể trách cậu, chỉ bởi trí nhớ quá tốt, bức thư tình năm ấy, cậu chỉ quét mắt nhìn một cái, nhưng vẫn nhớ rõ.

Điện thoại đổ chuông đến lần thứ ba, Đinh Mật ló đầu ra khỏi nhà tắm, mặt ửng hồng vì hơi nước: “Lục Thời Miễn, điện thoại em đang kêu phải không?”

Lục Thời Miễn tựa vào ghế, ngẩng đầu nhìn, rất muốn vò mái tóc ướt rượt của cô: “Ừm.”

Điện thoại lại đổ chuông.

“Ai vậy?”

“Hàn Tiêu.”

“…”

Đinh Mật ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn nói: “Anh nghe máy giúp em đi.”

Sau khi cô từ chối tham gia họp đồng hương lần trước, Hàn Tiêu đã rất lâu không liên lạc với cô, có lẽ bây giờ có việc gấp gì chăng?

Lục Thời Miễn nhìn cô, nghiêng người cầm điện thoại của cô ở trên bàn lên.

Hồi ấy điện thoại của cô vẫn là kiểu nắp gập, Lục Thời Miễn mở ra, ấn nút nghe máy, trầm giọng: “Xin chào, Đinh Mật hiện không tiện nghe máy, cậu gọi lại sau nhé.”

Đinh Mật đỏ mặt: “…”

Cái gì mà cô hiện không tiện nghe máy!

Hàn Tiêu ở đầu bên kia: “…”

Người…người…người đàn ông này là ai???

Giọng hình như hơi giống…Lục Thời Miễn?

Đúng rồi, nghỉ Quốc khánh, chắc Lục Thời Miễn đến thăm Đinh Mật, một câu “không tiện nghe điện thoại” thật sự có thể khiến người ta tưởng tượng ra rất nhiều thứ, Hàn Tiêu xấu hổ: “Ồ, được…”

Lục Thời Miễn: “Tạm biệt.”

“A…khoan đã…”

Hàn Tiêu đột nhiên gọi to.

Lục Thời Miễn thoáng nhíu mày, liếc cô gái nhỏ đang bám vào cửa đã lộ ra đầu vai gầy gò trắng trẻo, có chút tự giác nào không vậy? Hay là lại định dụ dỗ cậu?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...