Chương 88: Ngoại Truyện 3 - Tần Dạng x Bành Oánh [1]
Nhật ký của Bành Oánh.
♡ Ngày 6 tháng 9 năm 2006.
Tôi đang ở góc ngoài phòng học lấy nước, có hai nam sinh cũng đến lấy nước, vừa tán gẫu vừa trêu đùa nhau.
"Mày không tiện lấy luôn cho A Miễn à?"
"Từ lúc ngồi cùng bàn với Đinh Mật, nó căn bản không cần lấy nước hiểu chưa?"
"Tao cũng muốn tìm bạn gái ngồi cùng bàn lấy nước cho tao, ha ha..."
"Thôi đi mày..."
Hai người xô đẩy nhau, va vào tôi, vòi nước bắn ra làm tay tôi bỏng rát, tôi đau đớn kêu một tiếng. Nam sinh đằng sau giật nảy mình, hoảng hốt chạy đến trước mặt tôi, luống cuống hỏi: "Cậu không sao chứ?"
Tôi đỏ mắt ngẩng đầu, cậu ta bối rối, vội nói: "Này, cậu đừng khóc!"
Tôi nhận ra cậu ta, cậu ta là Tần Dạng, thường nộp bài muộn, lần nào tôi đi thu bài tập Sinh học cậu ta cũng đang chép bài của Lục Thời Miễn.
Tôi thật sự không thích nam sinh chép bài.
Từ Khiên bước đến trước mặt tôi: "Đỏ bừng rồi, ngâm nước lạnh mau."
Tần Dạng ngẩn ra, không nói hai lời, lập tức kéo tay tôi chạy. Vòng đến phía sau phòng học, Tần Dạng mở vòi nước kéo tay tôi đến. Nước lạnh buốt, rất thoải mái, cũng khiến tôi tỉnh táo lại, vội hất tay cậu ta ra.
Cậu, cậu, cậu cậu cậu ta sao có thể nắm tay tôi! Đáng ghét!
Chẳng mấy chốc, Từ Khiên đuổi đến, cậu ta thấy mu bàn tay tôi đỏ bừng, nói: "Cần lấy đá chườm không?"
"Đợi tôi một chút!" Tần Dạng bỏ lại một câu rồi chạy mất tăm.
Chuông vào lớp, Tần Dạng mang hai que kem về nhét vào tay tôi, gãi đầu buồn bực: "Không có đá, cậu lấy tạm cái này đi..."
Tôi: "..."
Tôi thật lòng rất muốn mắng người, nhưng tôi chưa từng mắng ai, chỉ có thể đứng đực ra đó, bối rồi cầm hai que kem ba đồng một cây nọ.
Thầy chủ nhiệm tiến vào lớp, Tần Dạng vội chạy về chỗ.
Thầy đặt quyển giáo án lên bàn, lớp trưởng hô đứng dậy, trong tay tôi vẫn đang cầm hai que kem lạnh buốt, tôi cuống lên, vào lớp rồi... hai que kem này phải làm thế nào? Khốn đốn nhất là, khoảng một phút sau, kem bắt đầu tan...
Đây là lần đầu tiên từ khi đi học tôi phân tâm trong giờ, bởi vì không có chỗ để, tôi chỉ có thể cầm hai que kem, tay còn lại cầm bút, đầu sắp vùi xuống mặt bàn, rất sợ thầy chủ nhiệm phát hiện ra gì đó.
Bạn cùng bàn Chu Phỉ Phỉ rất thông cảm cho tôi, nhưng lực bất tòng tâm, lúc tôi phải chép bài, cậu ấy sẽ giúp tôi cầm que kem một lát.
Nước kem nhỏ tí tách, bởi quá lạnh, lòng bàn tay tôi đã cứng đơ.
Tôi nhìn đồng hồ liên hồi, lần đầu tiên mong mỏi nhanh hết tiết đến vậy.
Cuối cùng, tiếng chuông giải lao vang lên.
Thầy chủ nhiệm dạy quá giờ năm phút, cuối cùng cũng ra chơi.
Bình luận