Chương 110: Ngoại Truyện 25 - Ngày Tháng Sau Này Luôn Có Nhau [2]
Tháng Bảy oi nóng trôi qua, bạn nhỏ Điềm Điềm cũng sắp tròn 3 tuổi, đến tháng 9 là chính thức đi nhà trẻ. Chu Thanh từng hỏi Đinh Mật: "Các con thật sự không định sinh thêm đứa nữa à? Dù sao hai đứa cũng tốt mà."
Tăng Du và Lục Hào thì chưa từng hỏi đến, hoặc có lẽ cũng từng hỏi Lục Thời Miễn mà Đinh Mật không biết.
Có điều, rất nhiều bạn bè xung quanh họ đều sinh hai đứa, năm ngoái Thẩm Giai cũng vừa sinh thêm con gái, một trai một gái, thật sự quá tốt. Thẩm Giai thường xuyên giục cô: "Cậu cũng nhân lúc còn trẻ sinh thêm đứa nữa đi."
Trước kia Đinh Mật bị Lục Thời Miễn tẩy não nhiều, nghĩ có Điềm Điềm là đủ rồi, bây giờ nghe mọi người nhắc mãi, cô cũng động lòng. Đinh Mật bèn dùng hết mọi thủ đoạn để quyến rũ Lục Thời Miễn, nhưng người đàn ông nọ lại không bao giờ quên tránh thai vào bước cuối cùng. Sau mấy lần như vậy, Đinh Mật hậm hực, đến tối Lục Thời Miễn muốn động vào cô, cô liền hất tay anh ra: "Muốn chạm vào em á? Vậy đồng ý với em đi."
Lục Thời Miễn: "..."
Anh chống hai tay bên sườn cô, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, nheo mắt lại, đột nhiên cười: "Lúc nãy anh dỗ Điềm Điềm ngủ thì con bé bảo với anh là muốn có em trai, em dạy vậy à?"
Đinh Mật ngẩn ra, ấm ớ: "Chắc là mẹ dạy đấy."
Tuần nào Chu Thanh cũng qua đây hai ngày, có hôm còn ở lại qua đêm. Tuổi bà cũng lớn dần, không định tái hôn nữa, vậy nên ngày càng lo lắng cho Đinh Mật và cháu ngoại. Điềm Điềm cũng thích bà ngoại, nhờ có bé con mà mấy năm nay quan hệ giữa Đinh Mật và Chu Thanh đã ấm lên rất nhiều. Chuyện có thêm em trai, chắc là Chu Thanh dạy.
Đinh Mật ôm cổ Lục Thời Miễn, buồn bực bảo: "Sao anh lại không muốn vậy? Sinh thêm một đứa nữa tốt lắm mà, Điềm Điềm cũng có thêm bạn."
Lục Thời Miễn cúi đầu hôn cô, anh hôn từ mắt đến môi rồi xuống tới cằm, cuối cùng vùi đầu vào cổ cô, cất giọng vừa trầm vừa khàn: "Không phải lúc sinh Điềm Điềm em kêu là đau muốn chết nên không muốn sinh nữa à?"
Khi ấy cô đau phát khóc, mặc dù phụ nữ sinh con đều phải trải qua chuyện này, nhưng Lục Thời Miễn vẫn không muốn thấy cô khóc. Anh ngẩng đầu nhìn cô, bất lực cười bảo: "Anh sợ em đau."
Đinh Mật cảm động khôn tả, dùng cả tay lẫn chân quấn chặt lấy anh: "Em mặc kệ, em cứ muốn sinh đấy. Nếu anh không đồng ý thì mai em sẽ cầm kim đâm thủng hết bao cao su trong nhà."
Lục Thời Miễn: "..."
Anh không còn gì để nói, nhìn cô hồi lâu, cuối cùng đột nhiên cúi đầu hôn cô mãnh liệt. Đinh Mật biết là anh đã bằng lòng, đắc ý tránh khỏi nụ hôn của anh rồi cười to lên. Chẳng mấy chốc, tiếng cười của cô bị nuốt gọn, không gian chỉ còn lại tiếng thở dồn dập.
_____
Lễ Quốc khánh, Lục Thời Miễn và Đinh Mật đưa Điềm Điềm đến Bắc Kinh thăm Tăng Du và bà ngoại. Lần nào đến Bắc Kinh Điềm Điềm cũng rất vui, nhưng Quốc khánh là mùa du lịch cao điểm, khắp nơi toàn người là người. Đinh Mật bèn mua sẵn dây chống đi lạc, định để lúc nào đưa Điềm Điềm đi chơi thì dùng.
Bình luận