Chương 109: Ngoại Truyện 24 - Ngày Tháng Sau Này Luôn Có Nhau [1]
Mùa thu năm thứ hai sau khi kết hôn, Đinh Mật mang thai.
Khi ấy Lục Thời Miễn đang công tác xa nhà, Đinh Mật ngủ dậy đột nhiên thấy buồn nôn, cô không dám sơ suất, lập tức xuống dưới nhà mua que thử thai, về nhà liền vào phòng vệ sinh thử hai lần, đều là hai vạch.
Cô ngây ra, sau đó không kìm được hân hoan trong lòng, chụp một tấm ảnh gửi cho Lục Thời Miễn.
Hai phút sau, Lục Thời Miễn gọi điện thoại tới, dặn cô: “Ở nhà đợi anh, chiều anh về đưa em đi khám.”
Đinh Mật vội bảo: “Không cần đâu, anh chưa xong việc đúng không?”
Lục Thời Miễn nhét quần áo vào vali, nhanh chóng kéo khóa: “Gần xong rồi, anh bảo Từ Khiên qua đổi cho anh.” Đoạn ngừng “Anh không yên tâm về em.”
Ba giờ chiều, Lục Thời Miễn mở cửa nhà ra, Đinh Mật đang nằm ngủ trên sofa, còn Quýt Béo vùi mình dưới thảm. Thấy anh lại gần, mèo ta lờ đờ kêu meo meo.
Đinh Mật mơ mơ màng màng tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã trông thấy Lục Thời Miễn đứng ngay bên cạnh, mắt cô sáng bừng lên, bò dậy: “Chồng ơi.”
Lục Thời Miễn cong khóe môi bế cô lên đùi, anh đặt tay lên chiếc bụng bằng phẳng của cô, thấp giọng hỏi: “Bây giờ em thấy sao?”
Đinh Mật bật cười: “Không sao cả. Nhiều nhất chắc mới gần hai tháng…”
Nhỏ như vậy thì có cảm giác gì được chứ?
Lục Thời Miễn bế cô lên đi về phía phòng ngủ: “Đi thay quần áo, chúng ta vào viện kiểm tra.”
Đinh Mật lúc lắc chân, ôm cổ anh, hỏi: “Anh vui không?”
Lục Thời Miễn vốn không định có con sớm, kế hoạch của anh là năm sau. Nhưng con trai Thẩm Giai đáng yêu quá, mỗi lần Đinh Mật từ bên đó về là lại mè nheo đòi sinh con. Anh không ngăn cản nổi, vậy nên hai người đã ngừng các biện pháp trách thai từ hai tháng trước.
Anh không ngờ nhóc con này lại đến nhanh như vậy.
Lục Thời Miễn đè Đinh Mật lên cạnh tủ quần áo, cúi đầu hôn cô: “Mặc dù đến hơi sớm, nhưng…Đinh Tiểu Mật, anh rất vui.”
Đinh Mật ngẩng đầu hôn anh, cười tít mắt hỏi: “Vậy nếu không phải là bé Tiểu Mật thì sao?”
Cô biết anh vẫn luôn muốn có con gái, một bé con giống cô.
Lục Thời Miễn xoa đầu cô, anh mở tủ quần áo ra, lấy một bộ đồ theo sở thích thường ngày của mình nhét vào lòng Đinh Mật, đoạn nghiêng vai tựa vào cửa tủ, cười uể oải: “Đành chịu thôi, dù sao cũng là giống của anh, em sinh rồi anh đương nhiên phải nuôi.”
Đinh Mật: “…”
Tức là anh vẫn muốn có con gái chứ gì!
Lục Thời Miễn hất cằm ý bảo cô đi thay đồ.
Đinh Mật hừ một tiếng, đẩy anh ra ngoài. Thay đồ xong, hai người nhanh chóng đến bệnh viện.
Kết quả kiểm tra là: thai được tám tuần, trước mắt tất cả đều rất tốt, dự sinh vào cuối tháng tám năm sau. Lục Thời Miễn cẩn thận hỏi bác sĩ về những điều cần chú ý. Bác sĩ là một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, lần đầu tiên gặp một người quan tâm vợ con đến vậy, đã thế lại còn cao ráo đẹp trai, bà thầm cảm thán: “Thật hiếm có.”
Bình luận