🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 102: Ngoại Truyện 17 - Thất Tịch

Sáng sớm ngày Thất tịch, Đinh Mật vừa lên weibo đã thấy dòng hotsearch 'Món quà Thất tịch tuyệt vời nhất', Đinh Mật mở ra xem, cái gọi là món quà Thất tịch tuyệt vời nhất chính là một bó hoa hồng lớn được xếp bằng những tờ nhân dân tệ đỏ hồng.

Đinh Mật ôm điện thoại chạy lon ton vào thư phòng: “Lục Thời Miễn, em cho anh xem cái này.”

Lục Thời Miễn ngước mắt, vỗ đùi.

Đinh Mật cười hì hì chạy đến ngồi lên chân anh, chỉ vào bó hoa nhân dân tệ trong điện thoại, ho khẽ: “Anh xem này, quà Thất tịch nhà người ta đấy.”

Thất tịch là một trong những ngày lễ Đinh Tiểu Mật đã điểm danh là phải trải qua.

Cô nói cô muốn trải qua bảy ngày lễ mỗi năm, vậy nên, một năm, Lục Thời Miễn phải chuẩn bị tặng cô bảy món quà.

Nói thật, với anh, một năm tặng bảy món quá là việc khá đau đầu, anh không muốn đối phó qua loa cho xong chuyện, bởi vì anh thích ngắm nhìn dáng vẻ kinh ngạc mừng rỡ của Đinh Tiểu Mật. Lục Thời Miễn liếc tấm hình dung tục kia, hừ nhạt: “Em thích thứ quà dung tục này? Sao không nói sớm, mỗi năm tặng em bảy trăm lần cũng được.”

Đinh Tiểu Mật: “…”

Đinh Mật không phục: “Cái này dung tục chỗ nào, hồi xưa còn nghèo em hâm mộ lắm đấy.”

Lục Thời Miễn: “Bây giờ thì sao?”

Đinh Mật nhìn anh: “Không phải bây giờ em được gả vào nhà giàu rồi ư?”

Lục Thời Miễn phì cười, xoa đầu cô: “Vâng, bà Lục.”

Đinh Tiểu Mật cười khoe má lúm: “Nếu anh thực sự không nghĩ ra nên tặng quà gì, anh có thể tặng em cái này, em không làm khó anh đâu.”

Lục Thời Miễn khinh bỉ: “Dung tục như vậy, em dám nhận anh cũng chẳng dám tặng.”

Đinh Tiểu Mật bực mình, tay gí vai anh: “Anh dám chê em dung tục!”

Lục Thời Miễn liếc nhìn màn hình điện thoại của cô, có phần bất đắc dĩ: “Em thật sự muốn?”

Đinh Tiểu Mật cố ý nói: “Thật.”

“Được rồi.” Lục Thời Miễn vỗ đầu cô “Đi thay quần áo, chúng ta ra ngoài ăn trưa đã.”

Tối, hai người đi xem phim về.

Đinh Tiểu Mật mở cửa nhà, nhìn thấy trên sofa có hai bó hoa, một bó hoa hồng đỏ thật, một bó…hoa nhân dân tệ. Cô sửng sốt, ôm chúng lên nhìn về phía Lục Thời Miễn, có phần không dám tin: “Oa, Lục Thời Miễn, không ngờ anh thật sự dung tục như vậy.”

Lục Thời Miễn: “…”

Anh giận quá hóa cười: “Em nghĩ nhiều rồi, mua một tặng một thôi!”

Đinh Tiểu Mật tròn xoe mắt: “Cửa hàng nào kinh doanh lỗ vốn thế? Em đi mua lấy mấy nghìn bó.”

Lục Thời Miễn lườm cô: “Đinh Tiểu Mật, ngứa da rồi phải không?”

Đinh Tiểu Mật: “…”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...