Chương 9: Chap 9.
Niệm Kha vừa nghe Diệp Trúc gọi điện nói Yên Chi xảy ra chuyện, anh vội vàng hủy họp chạy ngay đến bệnh viện.
Ngồi chờ hơn hai tiếng đồng hồ bên ngoài phòng cấp cứu, cuối cùng câu nói Niệm Kha được nghe từ miệng bác sĩ.
- Bệnh nhân đã qua nguy hiểm, nhưng vẫn phải theo dõi, chúng tôi đã chuyển cô ấy vào phòng theo dõi đặc biệt.
- Bao giờ cô ấy tỉnh lại?
- Cái này chúng tôi chưa thể trả lời được, tỉnh hay không còn phải xem từ đây đến sáng tình hình phát triển thế nào.
Niệm Kha nghe bác sĩ nói xong, anh nhanh chóng đi về phía phòng theo dõi đặc biệt. Anh đứng bên ngoài, xuyên qua tấm kính nhìn vào trong phòng. Thân ảnh nhỏ bé nằm giữa đống dây nhợ. Anh đứng đó rất lâu tựa như bị hình ảnh đó cuốn mất đi tâm trí.
Anh không biết mình vì sao khi nghe tin cô xảy ra chuyện, trong lòng lại như có lửa đốt. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày Yên Chi vĩnh viễn biến mất khỏi anh, nên khi cô xảy ra chuyện, anh hoàn toàn bị động.
- Anh về nhà nghỉ ngơi chút đi, cô ta từ đây đến sáng chưa chắc đã tỉnh lại. Tình hình này có khi là không bao giờ tỉnh nữa rồi.
Niệm Kha nghe những lời này của Diệp Trúc, anh tức giận phừng phừng, quay sang trừng mắt nhìn cô ta.
- Cô im miệng! Tôi còn chưa hỏi cô. Đang yên đang lành, sao Yên Chi lại ra nông nỗi này?
- Tại... tại cô ta lén chạy ra ngoài, không cẩn thận bị ngã xuống cầu thang. Là do cô ta tự làm tự chịu.
Diệp Trúc đã sớm nghĩ ra được lý do. Cô ta và Yên Vân cùng nhau thông đồng, người có lợi, kẻ được tiền, cùng nhau sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện. Cũng may Niệm Kha không hỏi nhiều, cứ như vậy mà trở về nhà.
Ba ngày sau.
Yên Chi được chuyển xuống phòng thường. Tình hình của cô đã ổn định hơn, nhưng cô mãi vẫn không tỉnh lại.
- Phải đợi đến khi nó tỉnh lại mới có thể ly hôn sao?
Yên Vân giọng chán ghét nhìn con người đang nằm bất tỉnh ở trước mặt.
- Chuyện ly hôn đâu đến lượt cô ta quản.
Niệm Kha trước mặt dỗ dành tình nhân bé nhỏ, trong lòng khinh thường tình cảm chị em của Yên Vân. Trên đời này liệu có chuyện, chị tranh chồng với em gái, đến mức muốn đẩy em gái vào con đường chết?
Trừ phi... hai người bọn họ...
Niệm Kha vừa mới nghĩ đến đó, Diệp Trúc đi vào thay anh chăm Yên Chi. Anh quên mất suy nghĩ dang dở, đi cùng Yên Vân ra ngoài ăn trưa.
Chiều muộn ngày hôm sau.
Niệm Kha giải quyết công việc về sớm, sẵn tiện qua bệnh viện muốn hỏi bác sĩ tình hình của Yên Chi. Anh vẫn nhận được câu nói quen thuộc của bác sĩ là cần phải theo dõi thêm.
Niệm Kha chán nản rời phòng bác sĩ. Anh định sẽ đi ra ngoài ăn qua loa rồi về nhà ngủ một giấc. Nhưng không hiểu sao chân cứ bước về phía phòng bệnh của Yên Chi. Anh tự thuyết phục bản thân chỉ đi qua nhìn cô một chút, cũng không mất của anh bao nhiêu thời gian.
Bình luận