Chương 8: Chap 8.
Yên Chi bị nhốt trong phòng, đều đặn đến buổi Diệp Trúc sẽ mang đồ ăn vào cho cô.
Cô có lần liều mình xông ra ngoài, nhưng đã bị Diệp Trúc bắt trở lại. Diệp Trúc hành động rất cẩn thận, mỗi lần vào phòng đều khóa cửa, quan sát rất kỹ đề phòng cô giở trò. Hại cô có cố gắng chạy thế nào cũng không thành công.
Cô đập cửa, gào thét muốn được gặp Niệm Kha nhưng chẳng ai nghe thấu lời cô. Diệp Trúc cũng không nghe lời cô, cô ta chỉ nghe theo lời của Niệm Kha. Cô ta bây giờ là cai ngục, còn cô chính là tù nhân. Đối xử với tù nhân như thế nào, cai ngục kia là người có quyền nhất.
Diệp Trúc nói Niệm Kha đã giao cô cho cô ta, dặn trông chừng cô cẩn thận, cấm cô tiếp xúc với bất kỳ ai.
Yên Chi trước nay đối xử với Diệp Trúc không tệ, vậy mà cô ta lại chẳng lấy đó làm ơn, ngược lại không hề nương tay khi hành hạ cô.
Diệp Trúc thấy Yên Chi không chịu ăn cơm, cô ta bóp miệng cô nhét thức ăn vào, chỉ cần cô phun ra, cô ta liền đánh. Khắp người Yên Chi đều bị đánh đến đau ê ẩm.
Diệp Trúc nói cô suốt ngày gào thét rất phiền phức, nên đã ép cô uống thuốc an thần. Yên Chi bị ép uống rất nhiều thuốc, cô ngủ rồi lại thức, thức dậy sẽ tiếp tục bị ép uống thuốc. Khiến cho đầu óc cô mơ mơ hồ hồ, cô bị nhốt bao lâu rồi cô cũng không biết.
Một hôm, lúc Yên Chi tỉnh dậy, cô liền thấy Niệm Kha ở trong phòng, anh đang ngồi ở chiếc ghế đằng xa nhìn cô. Mắt cô nhìn hơi mờ, không rõ gương mặt anh đang là biểu cảm gì.
Niệm Kha rời ghế, từng bước từng bước tiến đến phía cô. Không gian quá yên tĩnh, tiếng bước chân đến gần làm Yên Chi có chút hoảng sợ, cô nhanh chóng thu mình ngồi trên giường.
- Tôi nghe Diệp Trúc nói cô nhiều lần làm loạn muốn gặp tôi. Sao? Cô có lời gì thì nhanh nói, tôi còn phải dành thời gian quan tâm đến nhà ba mẹ vợ.
Yên Chi im lặng hồi lâu. Đợi đến khi Niệm Kha mất kiên nhẫn định bỏ đi thì cô mới từ phía sau cất lời.
- Anh đang trả thù cho ba mẹ anh sao?
Yên Chi nhớ lại kí ức ở Cô nhi viện Hợp An, lúc đó Niệm Kha từng nói với cô, ba mẹ anh bị người ta hại chết, anh nói nhất định sau này sẽ đi báo thù. Nếu cô đoán không lầm, kẻ thù của anh chính là người nhà họ Hà, ba mẹ nuôi của cô.
Niệm Kha đứng đó hồi lâu, Yên Chi nghe thấy tiếng cười nhàn nhạt cất lên, anh quay người lại, dùng một tay nâng cằm cô lên, để cô trực tiếp đối diện với anh.
- Cô bị nhốt ở đây, nên tôi cũng không ngại nói cho cô biết. Phải, là tôi muốn đòi lại công bằng cho ba mẹ của tôi, nên tôi mới cưới cô, ra tay với ba mẹ của cô, chị gái của cô. Tôi muốn gia đình của cô cũng phải nếm trải mùi vị của sự đau khổ mà các người đã mang đến cho tôi.
Yên Chi trong lòng cười cay đắng. Anh có biết hay không, cô không phải con gái ruột nhà họ? Tất cả những ân oán trước sau cô đều không có liên quan.
Nhà họ Hà thì có liên quan gì đến cô? Cô đã vì họ làm một quân cờ, coi như trả công nuôi dưỡng. Cô từ khi rời khỏi ngôi nhà đó, đã xác định mình với bọn họ sống chết không liên quan.
Bình luận