Chương 7: Chap 7.
Ba ngày trôi qua.
Yên Chi vẫn nằm yên trên giường, không nói không cười, tay cô đưa lên bụng xoa xoa. Phần bụng phẳng lì, hoàn toàn không có chút gì thay đổi so với trước kia.
Có tiếng mở cửa, rồi tiếng bước chân tiến vào trong phòng. Người nào đó tiến lại gần cô rồi dừng lại.
Yên Chi cảm nhận được người đó đang đứng bên giường, nhưng cô không buồn quay lại nhìn, ánh mắt cô vẫn hướng về phía cửa sổ, nhìn cành cây bên ngoài đang khẽ đung đưa.
- Muốn chết sao? Mấy ngày rồi không chịu ăn.
Anh cũng biết mấy ngày cô không ăn? Không đúng, anh ở bên ngoài, ba ngày này đều không thấy mặt, nhất định là Diệp Trúc nói lại với anh chuyện cô tuyệt thực.
Thời gian anh không ở nhà, có phải là bên cạnh Yên Vân hay không? Yên Chi nghĩ mà cảm thấy đau lòng.
Yên Chi không đáp, cô vẫn như cũ đưa tay xoa xoa bụng. Niệm Kha đứng đó chắc chắn nhìn thấy được hành động của cô. Anh đi đến trước mặt cô, trên tay còn bưng tô cháo lúc nãy Diệp Trúc mang vào, múc một thìa đưa đến trước miệng cô, ép cô ăn.
Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của người cô từng yêu thương nhất, cô chọn cách trốn tránh, đôi mi cô khép lại che giấu nội tâm bất ổn.
Cô tin mắt không thấy, lòng sẽ không đau. Nhưng cô lại một lần nữa sai lầm. Nước mắt của cô đã nói lên tất cả, từng giọt từng giọt cứ tiếp nhau rơi xuống.
- Muốn chết? Được! Nhưng trước khi cô chết, ký vào giấy ly hôn.
Yên Chi nghe tiếng tờ giấy được đặt xuống chiếc bàn đầu giường. Vừa lúc có tiếng gõ cửa, giọng Diệp Trúc vọng vào.
- Ông chủ, có cô Yên Vân đến.
- Được, tôi ra ngay.
Hai người bọn họ ruốt cuộc từ bao giờ đã công khai hẹn hò trước mặt cô? Hại cô mất con, lại còn trước mặt cô vui vẻ. Yên Chi tự thấy mình cũng không phải thánh nhân, có thể nhắm mắt làm ngơ. Cô bật dậy, nói lớn.
- Kha! Em sẽ không ly hôn. Có chết cũng không ly hôn!
- Đây là thông báo của tôi, không phải hỏi ý kiến của cô.
Yên Chi vớ lấy tờ giấy trên bàn, xé vụn. Trước mắt cô là một màn nước mắt mờ mờ không rõ, cô khóc lớn thành tiếng, mặc kệ anh có nghe thấy không, cô cứ đau lòng ngồi trên giường, phát ra từng tiếng nghẹn ngào.
- Em đã làm gì sai? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Tại sao? Anh là chỗ dựa duy nhất của em, tại sao cũng muốn vứt bỏ em?
Khoảng không gian chìm vào im lặng, phải mấy chục giây sau mới nghe thấy tiếng nói của Niệm Kha.
- Cái sai lớn nhất của cô chính là cái tên Hà Yên Chi.
Trong giọng nói của anh chứa đầy sự phẫn nộ mà Yên Chi hoàn toàn cảm nhận được. Yên Chi không hiểu câu này của anh. Lúc đó cô cứ đơn giản nghĩ, vì cô là Yên Chi, không phải là Yên Vân, nên anh hối hận khi cùng cô kết hôn.
Bình luận