Chương 5: Chap 5.
Đến khi Yên Chi thật sự tỉnh lại, xung quanh cô một khoảng yên tĩnh. Có tia nắng từ tán lá chiếu vào trong phòng sáng cả một không gian.
Một tay cô ghim ống truyền nước, một tay đang bó bột không cử động được. Cô muốn làm gì đó, cô muốn ngồi dậy uống nước, cô muốn đi tìm người hỏi xem cô ruốt cuộc bị gì mà phải đưa đến đây? Nhưng cô chỉ có thể bất lực nằm đó, vì cơ thể cô đang không nghe lời cô, toàn thân vô lực chỉ có thể cử động những đầu ngón tay.
- Chi, em tỉnh rồi?
Yên Chi vừa nghe thấy có người gọi mình, lòng cô hy vọng biết bao, người đó là Niệm Kha. Nhưng khi cô nhìn thấy Sỉ Tường đi vào, cô lại có chút gì đó thất vọng.
Sỉ Tường là bếp phó ở nhà hàng nơi Yên Chi làm việc. Ai trong nhà hàng cũng biết, anh có tình cảm với cô. Chính cô cũng biết Sỉ Tường đối với cô rất đặc biệt, quan tâm hơn hẳn những người khác.
Nhưng ngay từ đầu cô đối với anh không có rung động, chỉ xem anh như anh trai. Bây giờ cô toàn tâm toàn ý dành tình cảm cho gia đình nhỏ của mình. Dù biết cô được gả đi, Sỉ Tường vẫn trước sau quan tâm cô.
Sỉ Tường đặt phích nước xuống bàn, quay sang nhìn cô hỏi han đủ điều. Cô chỉ có thể đáp lại anh bằng vài ba tiếng ậm ừ yếu ớt.
- Cái tên Niệm Kha đó, có phải hắn đánh em không?
Yên Chi khẽ lắc đầu, nước mắt vô thức rơi xuống. Cô nhớ lại cảnh tượng đêm hôm đó, trong lòng không khỏi đau đớn. Cô không muốn tự mình thừa nhận Niệm Kha đã thô bạo với cô như thế, cô vẫn tự dối mình rằng anh chỉ là trong lúc nóng giận mất kiểm soát, lỡ tay làm cô bị thương, chứ thật sự anh vẫn luôn yêu cô, sẽ không đối với cô ra tay tàn nhẫn như vậy.
- Yên Chi, nếu cảm thấy cuộc hôn nhân này không thể tiếp tục thì hãy sớm kết thúc nó đi. Em còn có anh, anh vẫn luôn luôn chờ em.
- Cảm ơn anh. Em vẫn rất tốt.
Yên Chi rút tay mình ra khỏi tay Sỉ Tường, cô kiên quyết đáp trả anh, dập tắt hy vọng của anh.
Ấy vậy mà anh vẫn không bỏ rơi cô, ngày ngày đều thay phiên với cô bạn Mỹ Nhân đến bệnh viện chăm sóc cho cô. Còn người chồng mà cô luôn tin rằng anh yêu mình, từ ngày xảy ra chuyện đó, cô chưa từng thấy anh lần nào.
Cô nằm viện anh lẽ nào không biết sao? Còn người nhà họ Hà? Cô hết giá trị lợi dụng với họ nên bị vứt bỏ rồi sao?
Yên Chi nằm ngây ngốc mấy ngày trời. Cô dù có nghĩ đến đau đầu thì cũng không nghĩ ra, ruốt cuộc cái tên lạ mặt đêm hôm đó là ai, sao hắn có thể vào nhà, lại còn sử dụng mùi nước hoa giống của Niệm Kha?
Một tuần sau, Yên Chi xuất viện.
Cô bạn thân Mỹ Nhân cùng Sỉ Tường đến đón cô, đưa cô về căn biệt thự.
Yên Chi một mình đi vào nhà. Cả căn nhà rộng lớn không một bóng người. Đến khi cô bước đến phòng làm việc của Niệm Kha thì cô nghe được những âm thanh to nhỏ phát ra bên trong.
- Đừng quậy nữa.
- Sao nào? Không phải anh cũng muốn như vậy sao?
- Không phải bây giờ.
Bình luận