Chương 4: Chap 4.
Sau ngày cưới, Niệm Kha rất bận rộn với công việc, nhiều hôm không về nhà. Yên Chi hiểu và thông cảm cho công việc của anh.
Niệm Kha của cô tài giỏi lắm, anh còn biết bao nhiêu việc phải giải quyết, cô không giúp được cho anh, thì ít nhất cô sẽ là hậu phương của anh.
Ngày, cô đến nhà hàng làm công việc của mình.
Đêm, cô trở về căn nhà ấm áp của hai người, nấu những món anh thích ăn, rảnh rỗi ngồi xem ti vi đợi anh trở về.
- Em cứ đi ngủ trước, không cần đợi anh. Nhìn em dạo này gầy đi, anh rất đau lòng.
Ánh mắt của anh đầy quan tâm lo lắng cho cô. Lòng cô ấm áp hạnh phúc, không cần anh làm gì, chỉ cần anh nói một câu, mọi buồn phiền mệt mỏi của cô liền tan biến.
Niệm Kha nói sợ cô vất vả, nên thuê cho cô người giúp việc.
Diệp Trúc, cô giúp việc mới của nhà cô. Diệp Trúc là một cô gái trẻ tầm tuổi cô, dáng người thấp bé nhưng ba vòng đầy đặn, gương mặt ưa nhìn, ăn nói dẻo miệng, vừa gặp cô đã hết lời khen ngợi.
- Bà chủ nhìn trẻ hơn em tưởng tượng nhiều. Nghe ông chủ nói bà chủ giỏi nấu ăn lắm, thế này thì em thất nghiệp mất thôi!
- Cô gọi tôi là Yên Chi được rồi, không cần gọi bà chủ.
Yên Chi nhẹ nhàng nói chuyện, cô cũng từng một thời làm người ở trong nhà họ Hà, cô biết rõ thân phận của người làm sẽ cảm thấy như thế nào. Nên cô không muốn dùng uy quyền không cần thiết đối đãi với người làm.
Cuộc sống hạnh phúc, Yên Chi ước mình có thể cùng anh trải qua đến hết đời người.
Nhưng Hà Yên Chi cô không thể ngờ rằng, tình yêu rồi cũng sẽ như pháo hoa trong đêm, lúc tỏa sáng rực rỡ kiêu hãnh che lấp bầu trời, rồi cũng có lúc tan biến chẳng còn lại gì.
Anh dần dần rời xa cô, từng chút từng chút bỏ cô lại phía sau. Hai người từ một cặp vợ chồng hạnh phúc, trở thành người xa lạ, cho đến cuối cùng cả hai ngoảnh đầu nhìn lại đã chẳng còn thấy nhau.
Hạnh phúc vỡ tan bắt đầu vào một đêm trời yên biển lặng.
Đêm hôm đó, Yên Chi đang ngủ say. Cô bất chợt có cảm giác có thân người nặng nề đè lên người, bàn tay người ấy nhẹ nhàng luồng vào trong áo ngủ, trêu chọc thân thể cô. Yên Chi ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc của chồng, miệng cô vẫn vô thức hỏi lại.
- Anh về trễ vậy?
Người đó không trả lời, chỉ lấy môi chặn đôi môi cô, tham lam chiếm đoạt. Yên Chi có chút nghi hoặc, Niệm Kha từ bao giờ lại cuồng nhiệt đến vậy? Chuyện vợ chồng, nếu không phải cô chủ động đi quyến rũ anh, thì anh cũng không bao giờ nhiệt tình đến vậy.
Còn chưa kịp đẩy người phía trên ra để nhìn cho rõ, thì đèn trong phòng đột nhiên bật sáng.
Mắt Yên Chi bởi vì ánh sáng đột ngột mà không kịp thích nghi, đến khi cô nhìn thấy rõ cảnh tượng trước mắt, thì cô mới sửng sốt đẩy người đàn ông đang quấn trên người mình ra.
Bình luận