Chương 30: Chap 30.
Yên Chi ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại đã là chiều tối ngày hôm sau.
Một giấc ngủ đã làm cô nhớ lại một số chuyện. So với gì Niệm Kha viết trong nhật ký có chút giống nhau. Cô đúng thật đã cùng anh từng trải qua những chuyện kia. Anh chăm sóc cho cô, anh yêu thương, nuông chiều cô, anh đã có lúc dịu dàng với cô như thế.
Mỹ Nhân nói đúng. Cô đi đâu để tìm được một người giống anh quan tâm chăm sóc cho cô như vậy?
Cô còn chần chừ không quyết, nhất định sau này sẽ phải hối tiếc.
Anh nói hai mươi năm trước anh không có khả năng đưa cô đi cùng. Hai mươi năm trước cô cũng không đủ dũng cảm giữ anh ở lại. Bây giờ cô có thể.
Hôm nay đã là thứ sáu, Niệm Kha nói anh cuối tuần này sẽ đi. Không phải là ngày mai rồi sao?
......
Trời bên ngoài mưa lớn.
Niệm Kha đang ngồi sắp xếp đồ cho vào vali. Đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên.
Ngoài trợ lý và tài xế anh không đoán được là người nào khác. Không nghĩ đến, hôm nay người đứng trước cửa lại là Yên Chi.
Toàn thân cô ướt sủng, hơi thở có chút gấp gáp, trên người vẫn còn mặc bộ quần áo ngày hôm qua.
Cả hai cứ đứng nhìn nhau như thế. Qua mấy chục giây, Niệm Kha mới sực tỉnh, vội kéo cô vào trong nhà.
- Em sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?
Yên Chi đến vội, còn chưa kịp nghĩ ra lý do. Cô nhanh chóng nghĩ, mà càng nghĩ lại càng không tìm được lý do nào thích hợp.
Cả người cô ngấm nước mưa lạnh run, bị hắt hơi mấy lần, bụng lại đói. Cô đến đây để ra uy với anh, nhưng bộ dạng bây giờ cũng quá thê thảm đi.
- Đi vào trong tắm nước ấm trước đã.
Còn chưa có sự đồng ý của cô, anh đã kéo cô vào phòng tắm, giúp cô lấy khăn, giúp cô mở nước.
- Anh đợi ở bên ngoài, có gì cần thì gọi.
Yên Chi ngơ ngẩn mất mấy phút. Đợi nước trong bồn đầy, cô cởi đồ đi vào trong. Lúc tắm xong lại nhớ mình không có đồ để thay, rón rén mở cửa nhìn ra. Anh quả nhiên đang đứng đợi cô ở bên ngoài.
Vừa thấy cửa hé mở, anh liền đưa đồ quần áo sạch cho cô.
- Đồ của em.
Cảnh này nhìn rất quen thuộc, giống giấc mơ hồi sáng của cô. Cũng tại phòng tắm này, cũng bộ quần áo này, anh cũng đứng dựa người ở bên ngoài kiên nhẫn chờ cô.
Anh còn giúp cô sấy tóc, giúp cô chuẩn bị đồ ăn tối.
Yên Chi im lặng nhìn đĩa mì xào trước mặt. Anh nhìn qua cũng biết cô chưa ăn gì. Anh quả nhiên là người hiểu cô nhất.
- Yên Chi, em không còn nhỏ nữa, làm việc gì cũng nên động não một chút. Sau này anh không ở bên cạnh em cũng phải tự chăm sóc bản thân. Bao tử em không được tốt đừng để bụng đói, nếu thấy trời mưa thì tìm chỗ nấp đừng để ngấm nước bị cảm lạnh. Còn nữa, em muốn tìm người khác anh không có quyền can thiệp vào, nhưng anh khuyên em, đừng chạy tới mấy nơi hỗn tạp kia tìm tình một đêm nữa.
Bình luận