Chương 26: Chap 26.
Yên Chi từ đầu đến cuối đều không nói gì, chỉ có Mỹ Nhân là luyên thuyên không ngừng.
Đến khi Vị Thanh bị giọng nói của Mỹ Nhân làm cho thức giấc, cô bạn mới ý thức mà dừng lại.
- Mẹ, mẹ tỉnh rồi!
Sao không gọi là cô nữa? Yên Chi thật muốn hỏi con bé câu này. Nhưng cô lại không có sức để nói nhiều.
Cô đưa ánh mắt mệt mỏi nhìn con bé, từ từ rút tay mình về không cho con bé ôm nữa. Đơn giản là vì tay cô bị đè đến tê cứng, muốn duỗi ra một chút.
Hành động của cô lại khiến con bé hiểu lầm. Nó kéo tay cô làm nũng.
- Mẹ... Mẹ giận Miu rồi sao?
Yên Chi lười trả lời, chỉ lắc đầu đáp lại. Cô quay sang bên này gỡ tay mình ra khỏi tay Niệm Kha. Động tác dứt khoát của cô làm anh thức giấc.
Niệm Kha vừa thấy Yên Chi tỉnh lại, anh liền bật dậy, nói một câu ngu ngốc y như con gái anh.
- Yên Chi, em tỉnh rồi.
Yên Chi chạm phải ánh mắt anh, lập tức quay mặt đi.
- Mỹ Nhân, cậu giúp mình làm thủ tục xuất viện đi.
- A... ừm...
Mỹ Nhân nhìn Yên Chi rồi lại nhìn Niệm Kha, âm thầm quan sát thái độ của cả hai. Cái không khí này có phần không đúng. Cô có nên lánh mặt trước hay không?
- Cậu đợi mình đi hỏi bác sĩ.
Mỹ Nhân đi rồi, không khí lại càng trở nên ngưng đọng, không ai nói câu nào.
Yên Chi nằm quay lưng về phía Niệm Kha. Qua mấy phút, thấy anh đi đến trước mặt cô.
- Nếu em không muốn nhìn thấy anh. Em cứ ở lại, anh đi là được rồi.
Nói xong, chân anh chậm chạp bước từng bước ra khỏi phòng.
Tất cả những hành động đó đều thu về trong ánh mắt của Vị Thanh. Nó thấy ba ba bị mẹ đối xử như thế rất đáng thương, nó làm vẻ mặt nghiêm túc, hướng Yên Chi kể khổ.
- Mẹ! Ba rất lo lắng cho mẹ. Mẹ bị sốt, nóng hơn cả Miu. Nhờ ba phát hiện đưa mẹ đi viện, nếu không có ba, chắc mẹ đã chết giống mẹ con rồi. Mẹ phải cảm ơn ba đi, không được làm cái mặt như vậy nữa.
- Được rồi... tôi muốn nghỉ ngơi, cô muốn ở lại thì im lặng, không thì ra ngoài.
Câu này của cô nhanh chóng làm mặt con bé không vui. Nó xị mặt, leo lên giường bên trùm kín chăn.
Yên Chi để mặc con bé. Cô cố ý làm ra cái bộ dạng không quan tâm cho con bé nhìn. Nó làm sao biết trong lòng cô đã dậy sóng từ lâu.
Niệm Kha làm những chuyện này với mục đích gì cô làm sao không biết.
Nhưng nếu những việc này anh làm sớm hơn mấy năm. Quan tâm cô sớm hơn, yêu cô sớm hơn, thì có lẽ cô cũng không hận anh như bây giờ.
Chỉ tiếc là, cả cô và anh đều đã dùng sai thời điểm để yêu đối phương.
......
Bình luận