Chương 25: Chap 25.
Lúc Niệm Kha tỉnh lại đã là buổi sáng của bốn ngày sau.
Anh vừa mở mắt đã nhìn thấy Yên Chi ngủ gật trên ghế.
- Yên Chi...
Anh khó khăn cất tiếng gọi. Lời anh phát ra rất khẽ, không ngờ lại có thể đánh thức cô.
Yên Chi dụi dụi mắt, bước đến bên giường bệnh, xác định Niệm Kha đã tỉnh. Cô không nhanh không chậm rót ly nước, đưa lên miệng uống hết, sau đó mới chậm rãi đi gọi bác sĩ.
Tất cả hành động của cô đều thu hết vào tầm mắt của Niệm Kha. Anh thấy được sắc mặt nhợt nhạt của cô, cô đã gầy đi rất nhiều.
Cô ở đây chăm sóc cho anh, cô vẫn còn quan tâm anh có phải không? Niệm Kha chỉ cần nghĩ thôi, khóe môi cũng bất giác khẽ cười.
Bác sĩ đến khám qua, ông ấy nói anh may mắn. Hôm đó dao đâm cách tim chỉ hai centimet, nếu lệch một chút, e rằng anh đã chết.
Bác sĩ dặn dò vài điều cần thiết rồi rời đi. Cũng vừa lúc Yên Chi mua cháo mang về.
Yên Chi không nói không cười, mở hộp múc cháo ra chén, cô còn lấy ra một liều thuốc đặt kế bên. Từ đầu đến cuối, cô không nói lấy một lời, cũng không quan tâm đến người đang nằm bên này đang nhìn mình.
Cô làm những chuyện này đều là vì Vị Thanh. Con bé còn quá nhỏ, cô không nỡ để nó chịu nhiều đau khổ và oán hận từ người lớn.
Con bé giận cô rồi, mấy hôm nay đều xa lánh cô, trốn trong phòng khóc một mình.
Làm xong chuyện cần làm, Yên Chi đứng dậy hướng cửa đi ra.
Niệm Kha vội vàng vươn tay ra nắm lấy tay cô. Lúc anh cử động đã chạm phải vết thương, đau đớn vô cùng. Anh khó nhọc cắn răng chịu đau, cất lời.
- Đừng đi.
Yên Chi giật tay mình ra khỏi tay anh, cô một lời cũng không nói, quay lưng đi.
Cô của bây giờ rất giống một con robot, không có cảm xúc, không biết gì là tình yêu, chỉ được lập trình để sống và để chết.
Nhìn Yên Chi như vậy, Niệm Kha cảm giác như mình bị hàng vạn nhát dao đâm qua tim, còn đau hơn cả vết thương trên người.
Cô đi rồi, có phải sẽ không trở lại không?
Nghĩ vậy, Niệm Kha lao xuống giường, bước vội vàng về phía Yên Chi, mặc cho vết thương bị động bắt đầu chảy máu. Anh từ phía sau ôm lấy cô, tựa đầu lên vai cô, khó khăn cất lời.
- Yên Chi... anh phải làm sao thì em mới tha thứ cho anh?
Yên Chi đứng yên mặc anh ôm, khóe môi khẽ nhếch, rất nhanh trả lời câu hỏi kia, lời nói ra muốn có bao nhiêu tuyệt tình thì có bấy nhiêu.
- Trừ phi anh chết.
- Vậy sao... em còn cứu anh?
- Là con gái anh cứu anh. Tôi chỉ muốn nhìn thấy anh chết.
Bình luận