Chương 21: Chap 21.
- Này, anh làm sao vậy?
- Bị thương một chút, không sao đâu.
- Tôi đưa anh đến bệnh viện.
- Em định để Miu ở nhà một mình sao?
Yên Chi ngây ngốc một giây, chợt nhớ ra Miu mà anh nói chính là bé Vị Thanh.
- Anh không sao thật mà. Em giúp anh xử lý một chút là được.
Yên Chi không biết sao mình lại ngoan ngoãn nghe theo. Lấy bông băng và thuốc giúp anh xử lý qua vết thương.
Trong phòng khách, ánh sáng vừa đủ chiếu xuống hai bóng người.
Niệm Kha không rời ánh mắt khỏi gương mặt đang tập trung của Yên Chi. Bàn tay nhỏ rất cẩn thận giúp anh quấn băng. Cô rất gầy, xương quai xanh lộ ra rõ ràng. Bất giác trong lòng anh cảm nhận được đau xót. So với vết thương trên tay còn đau hơn rất nhiều.
Hôm sau, Niệm Kha đến bệnh viện kiểm tra vết thương. Kết quả phải khâu tám mũi. Một đường dài nằm trên lòng bàn tay, làm cử động có hơi bất tiện. Nhưng vì cô, bị thế này cũng đáng.
Yên Chi hỏi anh ruốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Anh nói mình vô tình đi ngang thấy có trộm lẻn vào nhà, nên đã xông vào bắt hắn, lúc xô xát đã bị hắn dùng dao làm bị thương.
Anh đương nhiên sẽ không nói sự thật cho cô, rằng anh ở nhà xem camera, phát hiện trong nhà cô có trộm, mới tức tốc lái xe đến.
Những ngày sau, Niệm Kha đều mượn lý do tay bị thương đến làm phiền Yên Chi. Phiền cô làm cơm cho anh.
Yên Chi bởi vì nghĩ anh vì cô mới bị thương, nên cũng coi như báo đáp đi.
Tay phải là tay thuận, nay lại bị thương, đến việc cầm đũa cũng vô cùng khó khăn. Dùng tay trái gắp thức ăn, thức ăn chưa đến miệng đã rơi ra ngoài.
Yên Chi nhìn thấy được bộ dạng khổ sở của Niệm Kha, trong lòng có chút khó chịu.
Cô đi lấy một cái muỗng. Nhưng lại không trực tiếp đưa cho anh mà đưa cho Vị Thanh, còn dùng ánh mắt ra hiệu cho con bé.
Vị Thanh lập tức hiểu, chuyền muỗng qua cho Niệm Kha, còn cười nói.
- Của mẹ cho ba này!
Yên Chi ngớ người, cô không phải có ý đó, sao con bé lại hiểu sai ý cô? Lại còn dám gọi cô là mẹ nữa? Yên Chi nổi giận, đặt mạnh đũa xuống bàn.
- Gọi là cô! Nói bao nhiêu lần rồi, con có nghe hay không?
Vị Thanh bị dọa đánh rơi cả muỗng, miệng mếu máo sắp khóc đến nơi.
- Yên Chi, sao em lại nặng lời với con như vậy? Chẳng qua cũng chỉ gọi một tiếng mẹ thôi mà.
Yên Chi không muốn nghe thêm, cơm còn chưa ăn xong đã đẩy ghế đứng dậy.
Niệm Kha muốn qua kéo cô lại, nhưng bị bé Vị Thanh nhào vào lòng.
- Ba~.
Bình luận