Chương 20: Chap 20.
Yên Chi bị lời nói đáng yêu kia làm cho đông cứng tức thì.
Cô bé gọi Niệm Kha là "ba" sao? Cô có đang nghe lầm không?
Yên Chi quan sát thấy Niệm Kha hơi mỉm cười, bế bé gái lên đi về phía cô.
- Đến tìm anh có chuyện gì?
- Tôi...
Yên Chi nhất thời quên mất chuyện cần nói, chỉ chăm chú nhìn đứa bé kia.
Niệm Kha nhận ra sự chú ý của cô, hiểu cô đang nghĩ gì, liền lên tiếng giải thích.
- Đây là con gái của người đã hiến giác mạc cho em. Bé tên là Vị Thanh.
Con gái người hiến giác mạc? Người hiến giác mạc cho cô là nam hay nữ? Và có liên quan gì đến việc cô bé gọi anh là "ba"?
Yên Chi rất muốn biết, nhưng sợ hỏi lại làm Niệm Kha nghĩ cô còn quan tâm đến chuyện của anh.
Thấy Yên Chi vẫn như cũ không rời tầm mắt khỏi bé con, Niệm Kha đưa bé con ra ngoài trước, giao cho trợ lý trông coi. Còn mình quay lại phòng.
- Em đứng ngốc ở đó làm gì, qua đây ngồi đi.
Yên Chi không đến ngồi mà đứng tại chỗ như cũ, không quay đầu nhìn anh, lạnh lùng nói.
- Chúng ta vẫn chưa ly hôn đúng không?
- Ừm.
- Vậy anh sắp xếp đi, tôi muốn ly hôn càng sớm càng tốt.
- Được, để anh sắp xếp, sẽ thông báo cho em sau.
Yên Chi không ngờ Niệm Kha lại dễ dàng đồng ý như vậy.
Anh ta thực sự buông tha cho cô. Có thể anh ta cũng quên mất chuyện bọn họ còn chưa ly hôn.
Suy nghĩ xấu cô dành cho anh ta tối hôm qua thực sự là nghĩ nhiều rồi.
Yên Chi vì câu nói chắc chắn của Niệm Kha nên mới yên tâm rời đi. Cô không hề biết, ở sau lưng mình cái tên kia vừa mới nở một nụ cười.
......
Hai ngày sau...
Yên Chi đang xách nước tưới hoa cẩm tú cầu trước nhà, thì có chiếc xe hơi màu đen rẽ vào khu nhà, dừng trước cửa nhà cô.
Tiếng chuông nhà cô vang lên một hồi, cô vội vàng chạy ra mở cửa. Đập vào mắt cô là người tài xế của Niệm Kha và... bé Vị Thanh.
- Ông chủ nói có việc đột xuất, nhờ cô chăm sóc cho bé Vị Thanh mấy ngày.
Lời vừa nói xong, cũng không để Yên Chi kịp hiểu hay có bất cứ phản ứng gì, người tài xế đã vội vàng lái xe chạy mất, để lại cô bé Vị Thanh cùng một cái vali bé xíu màu hồng.
Vị Thanh chớp chớp mắt nhìn người trước mặt, lúc sau nhoẻn miệng cười, đôi mắt cười thật đáng yêu.
Bình luận