Chương 18: Chap 18.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
"Yên Chi, để anh chăm sóc cho em, giúp em làm phẫu thuật mắt, sau khi em hồi phục, anh sẽ đi, sẽ không làm phiền đến em nữa."
Nằm trên giường, Yên Chi không biết đã nghĩ đến câu nói này bao nhiêu lần. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không bình thường. Niệm Kha sao có thể vì cô mà chịu hi sinh. Cô đã chẳng còn gì đáng để anh lợi dụng.
Chăm sóc cho cô? Yên Chi khẽ tự giễu. Cô nghĩ, không chừng đây là một âm mưu gì mới của anh ta.
Yên Chi nghĩ, nghĩ nhiều đến đau cả đầu. Sau khi ăn tối, uống thuốc, cô từ từ đi vào giấc ngủ.
Hôm đó cô nằm mơ. Trong giấc mơ, cô nghe thấy giọng nói rất quen.
- Con khốn này, sao mày còn chưa chết! Mày đúng là hồ ly tinh mà. Chỉ vì mày mà Niệm Kha không có thời gian ở bên tao.
- Còn hỏi tao là ai? Giả ngu ngốc cái gì chứ? Mày nghĩ mày giả ngu thì Niệm Kha sẽ quan tâm mày sao? Mày nghĩ tao không biết mấy cái trò đó sao? Tao nói cho mày biết, Niệm Kha không yêu mày đâu. Anh ấy chỉ có hứng thú với cơ thể của mày. Mày với anh ấy, chẳng qua cũng như gái điếm ở bên ngoài, chơi chán rồi sẽ bị vứt bỏ. Anh ấy nói người anh ấy thực sự yêu chính là tao, chính là tao, Hà Yên Vân này! Biết điều, cút đi, đi càng xa càng tốt.
- Mày còn ngoan cố? Được! Đã vậy, mày cũng đừng trách tao độc ác. Bọn mày, lôi nó ra xe!
Trước mắt cô là những bóng người mờ mờ, có người túm lấy tay cô. Cô vùng vẫy, cô muốn hét, nhưng trong mơ lại hét không thành tiếng. Cô biết đây là mơ, muốn mình thoát ra, nhưng không thoát ra được.
Cô quay sang cắn cho tên kia một cái, rồi quay người bỏ chạy.
Cô chạy, chạy rất lâu, cơ hồ hai chân đều sắp không trụ nổi. Bên tai cô những tập âm vang lên đều đều, tiếng xe, tiếng mưa, còn có tiếng sấm chớp. Cô cũng cảm nhận được toàn thân mình đang ướt đẫm.
Và rồi, từ đâu xuất hiện một thứ ánh sáng màu vàng chói mắt chiếu thẳng vào cô. Cô không có cách nào tránh được. Ánh sáng kia lao nhanh đến, như muốn nuốt chửng cô. Trong vô thức cô thét lớn, lần này tiếng hét có thể phát ra. Tiếng thét nghe rất thật, tựa hồ cô không còn ở trong giấc mơ kia nữa.
- Yên Chi! Đừng sợ, có anh ở đây.
Yên Chi bị cơn ác mộng kia làm tỉnh giấc. Cô thở dốc, cảm giác giấc mơ kia chân thực đến kì lạ. Giống như đã từng xảy ra trước đây, nhưng cô lại không nhớ ruốt cuộc đã xảy ra khi nào.
Bình luận