🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: Chap 17.

Niệm Kha sắp xếp ổn thỏa mọi thứ trước khi về Mỹ hai tuần liền.

Trước khi đi, anh hôn lên trán Yên Chi một nụ hôn tạm biệt, thì thầm vào tai cô, dặn cô đợi anh về, nhất định sẽ mua quà cho cô. 

Anh lưu luyến quay đầu nhìn về phía giường bệnh không biết bao nhiêu lần, cuối cùng vì thời gian hối thúc nên đành rời đi.

Anh chưa bao giờ xa Yên Chi lâu như vậy. Từ ngày cô hôn mê, một ngày anh cũng chưa từng rời khỏi cô.
Dù bên cô có hai y tá chăm sóc đặc biệt, nhưng trong lòng anh vẫn không an tâm.Hôm nào cũng vào bảy giờ tối, anh sẽ gọi điện cho y tá hỏi tình hình Yên Chi. 

Hôm nay anh còn chưa kịp gọi, đã nhận được cuộc gọi, giọng nói cô y tá bên kia lộ rõ kích động.

- Vợ anh, cô ấy tỉnh rồi!

Niệm Kha những tưởng mình nghe nhầm, hỏi đi hỏi lại mấy lần "Có thật không? Có thật không?".

Cô y tá bên kia trả lời chắc nịch, còn thề là chính mắt cô nhìn thấy Yên Chi mở mắt.

Niệm Kha vui mừng kích động, ngay lập tức đặt vé máy bay trở về.  

Từ lúc lên máy bay, từ lúc từ sân bay đến bệnh viện, Niệm Kha không để phí một giây nào. Anh muốn ôm cô, muốn hôn cô. Anh nhớ cô, nhớ đến phát điên. 

Vừa nhìn thấy cô ngồi trên giường, đang được bác sĩ khám, anh đã không kìm nén được kích động, bước nhanh đến ngồi trước mặt cô, khẽ gọi.

- Yên Chi! Yên Chi!

Phòng bệnh yên tĩnh qua mất mấy giây, Yên Chi cuối cùng cũng có phản ứng. Cô quay mặt sang, nhẹ nhàng nâng tay lên về phía Niệm Kha, nghi hoặc hỏi.

- Niệm Kha?

Niệm Kha vui mừng lập tức nắm lấy tay cô, để tay cô áp lên má mình. Anh biết mắt cô không nhìn rõ, nên giúp cô dùng tay để cảm nhận anh.

- Yên Chi, là anh!

Những tưởng Yên Chi sẽ khóc, sẽ nhào vào lòng anh. Nhưng cô cái gì cũng không làm. Mặt mày vẫn lạnh tanh.

Giữa lúc mọi người đều hồi hộp chờ cô có phản ứng, thì tay cô rút ra khỏi tay Niệm Kha. Từ tay cô giáng xuống một cái tát, nhắm trúng một bên mặt của anh. Ngay lập tức giọng cô gắt lên.

- Anh cút ra cho tôi!

Cả phòng, từ bác sĩ đến y tá, ai nấy đều sững sốt không nói nên lời. Niệm Kha cũng bị một cái tát kia làm cho choáng váng không dám tin.

- Yên Chi, em...

Lời Niệm Kha còn chưa nói hết, lại nghe Yên Chi quát lớn.

- Anh cút đi, tôi không muốn nhìn thấy mặt anh! Nhìn thấy... nhìn... thấy...

Yên Chi vừa thở dốc lại vừa lập đi lập lại hai từ đứt quãng "nhìn...thấy".

Bất giác cô đưa hai tay ôm đầu, gương mặt lộ vẻ đau thương. Cô cái gì cũng không thấy rõ, còn nói không muốn nhìn thấy anh, căn bản cô muốn cũng không thể nhìn được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...