Chương 14: Chap 14.
Một tuần sau.
Yên Chi vẫn nằm trong phòng cách ly. Niệm Kha được duy nhất một lần vào thăm cô.
Yên Chi nằm im tựa như đang ngủ say. Mái tóc dài của cô đã không còn nữa, trên mặt đặt dụng cụ thở, trên tay ghim ống truyền dịch, hai chân bó bột. Bên cạnh máy theo dõi nhịp tim vẫn đều đặn vang lên những tiếng típ típ.
Niệm Kha ngồi bên cạnh nắm lấy tay Yên Chi, nắm rất rất lâu.
Bác sĩ nói, vỏ não của Yên Chi bị tổn thương nghiêm trọng, cô hiện giờ trong tình trạng hôn mê sâu, hoàn toàn mất ý thức, chỉ duy trì được hô hấp và nhịp tim. Khả năng tỉnh lại chỉ có 5%, hoặc là mãi mãi không bao giờ tỉnh lại.
Một tháng sau.
Tình hình Yên Chi dần ổn định hơn, cô được chuyển xuống phòng bệnh. Cô trước sau đều chưa một lần có phản ứng. Cô im lặng ngủ say, ngủ một giấc ngủ không biết đến bao giờ mới tỉnh lại.
Niệm Kha mang đến một bó cẩm tú cầu đặt ở trên bàn. Anh nói với cô, hoa này là do anh cắt từ vườn hoa cô trồng, muốn đem vào cho cô nhìn thành quả của mình. Anh nói cô hãy mở mắt ra xem, cô vẫn ương bướng nằm im không đáp lời anh.
Anh nói với cô chuyện của Hà Yên Vân, nói anh đã giúp cô trả thù, đem cô ta tống vào tù, cho cô ta hưởng thụ cuộc sống trong đó hơn mười năm.
Một năm sau.
Niệm Kha lấy khăn sạch nhúng nước giúp Yên Chi lau người, anh tỉ mỉ cận thận từng động tác. Anh vừa làm vừa cùng cô trò chuyện, nhưng chỉ có mình anh nói, mình anh nghe.
- Đêm nay anh ngủ cùng em nhé?
Đáp lại lời anh chỉ có tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ. Niệm Kha cũng tự biết mình không thể nào nghe câu trả lời của cô. Anh tắt đèn, tự ý leo lên giường nằm cạnh cô. Giường bệnh trong bệnh viện không rộng như ở nhà, anh nằm quay sang một bên, hướng ánh mắt nhìn Yên Chi.
Anh quay sang hôn lên trán cô, tay anh nắm lấy tay cô, nói chúc cô ngủ ngon. Nói xong anh cười khổ. Cô đã ngủ suốt một năm, còn cần ngủ nữa sao? Anh nên nói "Mở mắt mong sao thấy nụ cười của em" mới phải.
Niệm Kha trằn trọc một đêm. Nhìn Yên Chi của bây giờ tiều tùy thiếu sức sống, anh lại nhớ đến một Yên Chi vui vẻ hoạt bát của ba năm về trước.
Anh nhớ lần đầu tiên gặp cô, cô vui vẻ nở nụ cười, đôi mắt cô cũng dường như đang cười, nói với anh.
- Chào anh, em là Hà Yên Chi.
Nụ cười trong đôi mắt của cô, làm anh bị mê hoặc, khiến anh bị cuốn vào lúc nào không hay. Có đôi lúc đôi mắt cười của cô vô tình kéo anh ra khỏi những kế hoạch, làm anh quên mất mục đích của mình. Cưới cô không phải vì yêu, mà vì trả thù.
......
Niệm Kha còn nhớ năm mười tuổi anh ở Cô nhi viện.
Anh nhờ biết nói chuyện bằng tiếng Anh với một người đàn ông nước ngoài, nên được hai vợ chồng họ để ý, còn muốn nhận nuôi anh.
Bình luận