🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: Chap 11.

Tối hôm đó, anh ở trong vườn, chọn một góc khuất không ai thấy mà ngồi khóc








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Tối hôm đó, anh ở trong vườn, chọn một góc khuất không ai thấy mà ngồi khóc. Anh nhớ ba mẹ, nhớ khoảng thời gian tốt đẹp trước đây. Anh từng là một đứa trẻ có tất cả mọi thứ, đến bây giờ lại thành ra mất tất cả, một thứ cũng không còn.

Niệm Kha còn nhớ ngày hôm đó, không biết anh đã khóc bao lâu, đến khi có giọng nói phát ra bên tai anh mới giật mình quay đầu lại.

- Ê! Sao ngồi đây khóc?

Trước tầm mắt phủ đầy nước mắt của anh, có một gương mặt nhỏ hiện diện, trên gương mặt có đôi mắt to nhìn anh không chớp. Con bé không đợi anh trả lời, đã ngồi xuống bên cạnh, dùng đèn pin trong tay chiếu một lượt lên người anh.

- Lại bắt nạt người mới. Mấy cái đứa này thật là.

Con bé nhìn anh một lượt, nó vừa ăn, vừa ra vẻ người lớn mà lầm bầm.

Cách một khoảng thời gian, con bé đang ngồi ăn bỗng nhớ gì đó, quay sang nhìn anh, còn đưa cái bánh nó ăn hơn hai phần ba đến trước mặt anh, tự nhiên nói.

- Ăn không?

Niệm Kha lắc đầu. Bây giờ anh có tâm trạng nuốt không nổi, hơn nữa anh cũng không bao giờ ăn đồ thừa của người khác. Con bé này, một chút phép lịch sự cũng không có, nhất định cũng như cái bọn trong kia, không có giáo dục tốt. 

Niệm Kha nghĩ vậy, liền không ngồi đó cùng con bé nữa, đứng dậy đi vào phòng.

Niệm Kha gặp lại con bé kia là vào tối ngày hôm sau.

Tối đó, anh vẫn ra chỗ hôm qua, ngồi rất lâu, anh đợi bọn trong phòng ngủ mới dám đi vào. Không ngờ con bé hôm qua lại xuất hiện. Cũng như hôm qua, trên tay cầm theo bánh, miệng vừa ăn vừa nói rất nhiều chuyện trên trời dưới đất.

Con bé kể cho anh nghe chuyện của mấy đứa trong cô nhi viện, anh chỉ ngồi nghe, không nói gì. Qua một lúc nó mới quay qua hỏi anh.

- Anh tên gì?

- Kha.... Niệm Kha.

- Em tên Mun.

Không để anh kịp thắc mắc, con bé đã luyên thuyên giải thích cái tên của nó.

Con bé nói cái tên này là do mấy cô trong cô nhi viện đặt cho nó. 

Con bé đến nơi này là một ngày mùa đông, lúc đó nó nằm trong chiếc nôi đặt bên ngoài cửa cô nhi viện. Nằm cùng nó trong nôi còn có một con mèo hoang màu đen.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...