Chương 10: Chap 10.
Bác sĩ nói Yên Chi rơi xuống cầu thang đầu bị tổn thương. Trước lúc xảy ra tai nạn cô đã sử dụng một lượng thuốc có thành phần gây ảnh hưởng đến hệ thần kinh. Nên bây giờ tâm trí cô có chút không bình thường.
Thị giác của cô vốn đã bị tổn thương nên hiện tại mọi thứ trước mắt chỉ e là nhìn không còn rõ nữa.
Niệm Kha từ phòng bác sĩ đi ra, tâm tình phức tạp. Lúc nghe tin Yên Chi tỉnh lại, anh có chút kích động không nói nên lời. Bây giờ lại nghe bác sĩ nói cô gặp phải vấn đề về thần kinh, anh lại thấy trong lòng có gì đó đè nén đến khó chịu.
Nhưng có lẽ Yên Chi cứ như bây giờ là tốt nhất. Anh không phải ra tay với cô làm cô chịu thêm tổn thương nữa.
Niệm Kha đưa Yên Chi xuất viện, anh giấu chuyện này với tất cả mọi người. Anh đem cô đến ngôi nhà khác ở ngoại ô thành phố, thuê một người giúp việc lớn tuổi chăm sóc cô.
Yên Chi mắt nhìn không tốt, nhưng trực giác lại cực kỳ nhạy bén. Mỗi lần Niệm Kha ghé qua cô đều chạy ra đón.
- Kha, anh cuối cùng cũng về rồi, em sợ lắm, sợ anh bỏ rơi em lần nữa.
Niệm Kha nghi ngờ, không biết Yên Chi là điên thật hay điên giả?
Nếu điên thật, sao cô lại nhớ tên anh, còn nói chuyện lưu loát như vậy? Còn nếu giả điên, thì mục đích của cô là gì? Nếu muốn trả thù anh, không phải cô nên tìm cách chạy về nhà họ Hà báo tin, hoặc trực tiếp giết anh không phải nhanh hơn sao?
Nhìn bộ dạng của Yên Chi bây giờ rất giống một đứa trẻ, gặp anh thì mặt mày hớn hở, vắng anh một chút liền ra ngoài cửa nhà ngồi chờ.
Có hôm cô ngồi cả ngày không ăn không uống, bà giúp việc dỗ thế nào cũng không vào. Phải đến khi gặp được anh, cô mới vui vẻ nghe lời vào nhà ăn cơm.
......
Niệm Kha trở về nhà cũ, thu xếp một ít đồ sắp tới đi công tác. Sẵn tiện anh mang qua cho Yên Chi một số quần áo.
Quần áo của cô không nhiều, lại là loại đơn giản dễ thu xếp. Niệm Kha thu xếp giữa chừng thì nhìn thấy phía sâu trong tủ đồ có một chiếc hộp sắt. Chiếc hộp kích thước nhỏ, bên ngoài có khóa cẩn thận.
Đây không phải là lần đầu anh thấy qua chiếc hộp này. Nhớ có lần, anh vừa tắm xong đi ra, Yên Chi hoảng hốt giấu chiếc hộp đi. Thái độ mờ mờ ám ám, anh hỏi mà cô chỉ cười rồi nói bảo vật của cô không cho anh biết.
Lại nói đến chìa khóa để mở khóa, Yên Chi có thói quen giấu đồ ở dưới đầu giường, anh tinh ý nhiều lần biết được chuyện này.
Niệm Kha dễ dàng lấy được chìa khóa, dễ dàng mở được chiếc hộp kia. Bảo vật của Yên Chi chỉ có vỏn vẹn năm quyển sổ, một cái khăn tay và một chiếc vòng tay đan bằng chỉ màu.
Phút chốc, Niệm Kha như bị khự lại, anh cầm chiếc vòng tay bằng chỉ nhìn chăm chú.
"- Kha! Anh hứa là phải giữ lời. Nhớ quay về đón em, em ở đây đợi anh"
Trùng hợp. Chỉ là trùng hợp. Niệm Kha tự thuyết phục bản thân mình đây là trùng hợp. Yên Chi là thiên kim nhà họ Hà. Còn cô bé trong kí ức kia rõ ràng là trẻ mồ côi, họ không thể nào là một được. Một cái vòng tay chẳng nói lên được điều gì cả.
Bình luận