🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 67: Giận dỗi.

Cảnh Lăng giả bệnh ở trong hoàng cung vài ngày, cho đến khi Thái y nói nàng đã khỏe hơn, mới có thể trở về phủ.

" Tốt thật cuối cùng cũng về phủ." Trở về phủ Cảnh Lăng giống như cá gặp nước, sinh động hơn rất nhiều. Cảnh Lăng hít sâu vài cái, quay sang nói với Oanh Nhi, " Oanh Nhi, ngươi cũng biết ở trong hoàng cung chán chết ta a."

" Đương nhiên Oanh Nhi biết a." Oanh Nhi khẽ cười một tiếng nói, " Bằng không Lăng cũng không mỗi ngày phái người đến hỏi Hoàng Hậu nương nương khi nào thì trở về được."

" Nói giống như ngươi không muốn trở về vậy." Cảnh Lăng trừng mắt nhìn Oanh Nhi.

" Oanh Nhi so với Lăng còn mong trở về hơn a." Oanh Nhi mỉm cười, nói.

" Oanh Nhi lúc trở về trên đường ta nhìn thấy một hương lâu mới mở, nhìn cũng không sai, chúng ta đến nếm thử đi." Cảnh Lăng nói.

" Này không tốt lắm đâu, Lăng." Oanh Nhi do dự một lát, nói " Với người ngoài ngươi là vừa mới khỏi bệnh, tốt nhất vẫn nên ở trong phủ tĩnh dưỡng a."

" Nếu tiếp tục tĩnh dưỡng, Bản Công Chúa sẽ thành mốc meo." Cảnh Lăng oán giận, một bên lôi kéo ống tay áo của Oanh Nhi, dùng ánh mắt cầu xin nhìn Oanh Nhi, " Để cho ta ra ngoài đi."

" Lúc còn ở trong cung, cũng không thấy Lăng muốn ra ngoài như vậy a." Oanh Nhi mỉm cười nói.

" Này không phải đã ra ngoài cung rồi sao?" Cảnh Lăng nói, " Được rồi nếu Oanh Nhi không muốn đi, Bản Công Chúa sẽ đi một mình."

" Lăng, đều nói như vậy, Oanh Nhi có thể không đồng ý sao?" đáy mắt Oanh Nhi hiện lên một tia bất đắc dĩ, cười cười nói, " Nhưng mà chỉ đi một lát thôi."

" Biết rồi, biết rồi, Oanh Nhi ngươi càng ngày càng dong dài." Cảnh Lăng vừa nói vừa đẩy Oanh Nhi ra cửa.

" Dong dài là vì ai a." Oanh Nhi than thở một câu.

" Vâng, Vâng, hết thảy đều là vì Bản Công Chúa." Cảnh Lăng nói, " Lát nữa trở về, tùy ngươi quyết định như thế nào?"

Biết rõ lát nữa Cảnh Lăng sẽ không nhớ chuyện này, Oanh Nhi cũng không có vạch trần. Chính là buồn cười lắc lắc đầu, đi theo Cảnh Lăng lên xe.

Hai người lên xe đi đến hương lâu.

" Lăng, đừng quên cái này." Trước khi xuống xe Oanh Nhi đem một cái nón đội lên đầu Cảnh Lăng, " Dung nhan của Lăng chỉ có một mình Oanh Nhi mới được xem." Trong lúc nói chuyện với Cảnh Lăng, Oanh Nhi cũng đội một cái.

Cùng Cảnh Lăng xuống xe, nhìn thấy hương lâu, Oanh Nhi nhíu nhíu mày, nói " Lăng, nơi này thoạt nhìn cũng không có gì đặc biệt."

" Bản.. tiểu thư chỉ muốn tìm một lý do để ra ngoài mà thôi, có cần phải vạch trần như vậy không?" Cảnh Lăng thẹn quá hóa giận, trừng mắt nhìn Oanh Nhi. Tuy rằng bị nón che lại hết nhưng mà Oanh Nhi vẫn cảm nhận được Cảnh Lăng đang trừng mắt.

" Lăng đừng để ý." Oanh Nhi cười cười nói, " Oanh Nhi cũng chỉ là tùy tiện nói mà thôi."

" Tùy tiện cũng không nên nói." Cảnh Lăng có chút tức giận nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...