🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: Dâng bảo vật.

" Phụ hoàng, người làm sao vậy?" Hoàng đế nhìn Cảnh Lăng hồi lâu, Cảnh Lăng rốt cục nhịn không được lên tiếng hỏi.

" Không có gì." Hoàng đế phục hồi tinh thần lại, lắc lắc đầu, " Chính là nhớ tới một sự tình, có chút ngậm ngùi. Lăng Nhi, vũ đạo của ngươi tốt lắm, khi nào rảnh lại múa cho phụ hoàng một khúc đi.

" Phụ Hoàng nếu muốn nhìn, lúc nào nữ nhi cũng có thể múa cho người xem." Cảnh Lăng mỉm cười.

" Tốt, tốt." Trong mắt Hoàng đế tràn đầy ý cười, " Vương phi còn có rất nhiều khúc thành danh, ngươi nếu có hứng thú, ta cho người dạy ngươi."

" Tốt." Cảnh Lăng cười cười, "Phụ hoàng nếu muốn nhìn, nữ nhi nhất định nghiêm túc học."

" Vũ đạo của Vương Phi, Hoàng hậu rất quen thuộc, có thời gian, tới cho hoàng hậu dạy ngươi." Hoàng đế nói xong, đem tầm mắt hướng hoàng hậu, " Đáng tiếc ngươi nằm đó chân bị thương quá nặng, không thể tiếp tục múa."

" Hoàng Thượng, trên đời luôn có việc ngoài ý muốn." Hoàng hậu thản nhiên nói, " Cho dù nô tì có thể múa, thì trong lòng Hoàng Thượng, cũng không bằng tỷ tỷ."

Không khí giữa Hoàng hậu cùng Hoàng Thượng bỗng căng thẳng lên, Cảnh Lăng có chút tò mò. Kiếp trước, nàng chỉ biết, quan hệ giữa mẫu hậu và phụ hoàng không giống như bên ngoài nhìn hài hòa. Chính là không biết, Vương phi người này ở giữa hai người có quan hệ như thế nào. Tương Vương phi, nàng nhớ không lầm, hình như là tỷ tỷ của mẫu hậu?

Giữa lúc căng thẳng thì Vệ Trung tiến lên, kêu một tiếng Hoàng Thượng, đánh vỡ bầu không khí yên tĩnh quỷ dị, " Hoàng Thượng."

" Ái khanh có chuyện gì?" Hoàng đế một lần nữa đem tầm mắt nhìn Vệ Trung.

" Thần lần này đi biên quan, trừ bỏ bình định chiến sự còn mang về đây ba món bảo vật." Vệ Trung nói.

" Không hổ là thần tử tốt của trẫm." Hoàng đế cười cười nói, " Không biết là cái gì bảo vật?"

" Vật thứ nhất, chính là Tây Vực kì hương, tên là ngưng hương." Vệ Trung nói xong, mệnh lệnh thủ hạ bưng lên một cái khay, xốc lên vải đỏ trên khay, ước chứng bên trong có mười cái hộp nhỏ, " Này kì hương, chỉ cần dính một chút, mùi hương có thể ba ngày không tiêu tan. Thần cho rằng, Công Chúa và chư vị nương nương, sẽ vô cùng thích."

Vệ Trung đưa tay mở ra một hộp, nắp vừa mở ra, mùi hương bên trong nháy mắt liền lan ra bốn phía. Mùi hương nhẹ nhàng, nhưng mà làm cho người ta thư thái.

" Lăng nhi thích không?" Hoàng đế hỏi Cảnh Lăng.

" Như thế độc đáo, nữ nhi tự nhiên thích." Cảnh Lăng mỉm cười, này mấy hộp ngưng hương, phụ hoàng không có trước cho hoàng hậu hoặc là phi tử mà là cho chính mình tuyển. Chính là muốn nói cho người khác biết mình ở trong lòng hắn có địa vị cao bao nhiêu.

" Nếu thích, ngươi chọn trước đi." Hoàng đế nói.

" Đa tạ phụ hoàng, kia nữ nhi sẽ không khách khí." Cảnh Lăng nói xong, đi tới thái giám đang bưng khay. Quét mắt nhìn khay, tầm mắt nhìn tới một hộp ở cuối. Cái kia hộp điêu khắc một con chim Dạ Oanh tinh xảo, Cảnh Lăng không biết như thế nào lại nghĩ đến Oanh Nhi. Đưa tay cầm lên, vuốt ve hoa văn trên mặt hộp, cảm thấy yêu thích không buông tay.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...