🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 13: Tạm biệt và hẹn gặp lại

Tàu xuất phát từ ga Xuân Minh lúc 6h45 tối, nghĩa là Dụ Hà phải ở thành phố một ngày.

Nếu tâm trạng tích cực hơn chút, có lẽ cậu sẽ leo núi Tây Sơn và đi một vòng Nội Hồ, tận hưởng ngày hè rực rỡ tại cao nguyên Tây Nam trong vài tiếng đồng hồ ít ỏi, dù chỉ đạp xe loanh quanh khu phố cổ một lúc cũng được.

Nhưng Dụ Hà có chuyện lo lắng, từ đầu đến cuối không sao thư giãn nổi.

Hai việc Khương Hoán đã nói trước là phải ra ga tàu đón bạn trai cũ và đưa cậu đi làm lại SIM.

Việc đầu tiên vẫn bình thường, sau lúc ở trên xe rồi gặp Tạ Văn Tư uống say mà Khương Hoán thờ ơ như không, Dụ Hà đã chuẩn bị tâm lý phần nào, hơn nữa nhiều khả năng cậu sẽ không chạm mặt bạn trai cũ của Khương Hoán nên không có gì đáng quan tâm. Mình cũng đâu phải bạn trai hiện tại, Dụ Hà cần lý do này để thuyết phục bản thân.

So ra thì đi làm lại SIM quá đột ngột.

Dụ Hà tưởng khi ấy Khương Hoán làm xong buột miệng dỗ mình, chỉ là một lời hứa suông không có giá trị, thành thử không quá để ý và cũng không mong đợi, cho đến khi Khương Hoán nghiêm túc giục cậu đi.

"Phải làm thật ạ?"

Khương Hoán đứng bên cửa nhìn cậu thay giày: "Tối qua nhận lời em rồi mà."

Dụ Hà phì cười, đang thay giày dở thì dừng, hình như đây không phải việc gấp của cậu:"Em đòi hả?"

"Thôi được." Khương Hoán sửa lời: "Là em nhận lời tôi."

"Thật ra không cần phiền phức, thật đấy." Dụ Hà mặc áo, balo leo núi của cậu gửi ở chỗ Tạ Văn Tư quầy lễ tân, lúc theo Khương Hoán ra ngoài còn cố khuyên anh từ bỏ ý kiến nổi hứng nhất thời: "Em không có nhiều người cần liên lạc vậy đâu."

"Người nhà thì sao?" Khương Hoán hỏi: "Em đi đường mất bao nhiêu ngày, không liên lạc được mọi người sẽ lo cho em."

Mọi người có lo cho em không.

Nụ cười của Dụ Hà nhạt bớt, tỏ vẻ không sao cả: "Không đâu, không ai hỏi han em."

"Mâu thuẫn à?" Khương Hoán nhìn cậu như nhìn một đứa trẻ vị thành niên đang tuổi nổi loạn. Nhớ đến cuộc gọi sớm hôm nọ và cơn giận vô cớ của Dụ Hà, anh hỏi: "Hôm bữa cãi nhau với bố mẹ?"

"Sao cãi nhau được, chỉ lúc em đuối lý thôi." Dụ Hà muốn giả vờ thoải mái nhưng nói mãi lại buồn, vốn dĩ vì chuyện này cậu đã khó chịu suốt mấy ngày nay, khó khăn lắm mới điều chỉnh được tâm trạng sau cuộc điện thoại của mẹ Mạnh Nghiên, bây giờ nhắc đến vẫn không khỏi nhụt chí: "Anh muốn hỏi từ hôm đó rồi đúng không? Thì dì em muốn tìm bạn trai cho mẹ em, thế là thế quái nào chứ!"

Khương Hoán tưởng nhà Dụ Hà là gia đình đơn thân, song Dụ Hà phủ nhận, ánh mắt anh nhìn cậu tức thì hơi thay đổi.

"Không phải như anh nghĩ." Dụ Hà sợ anh thương hại mình nên ngắt lời anh: "Em... Quên đi, em không muốn nói, khi nào về em sẽ xử lý."

Khương Hoán ngạc nhiên: "Em làm chủ gia đình?"

"Cũng không... Em không xử lý nổi, không thể giải thích rõ bằng vài ba câu, nhưng kết quả là tốt hay xấu cũng đều phải đối mặt." Dụ Hà hít sâu: "Dù sao em đã chuẩn bị sẵn tâm lý cùng lắm... Mặc kệ ra sao em cũng chấp nhận."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...