Chương 75: Rất thích anh
Tác giả: Nhất Mai
Edit: Ami.
________________________
Nghe giọng nói trầm thấp của Lâm Viễn Chi, sống lưng Lộ Nghiêu như có dòng điện chạy qua, tê dại đến tận đầu ngón tay.
Cậu ho khan một tiếng để che giấu sự mất tự nhiên, ánh mắt lảng tránh nhìn sang nơi khác.
"Vậy thì...đào đi..."
Lâm Viễn Chi khẽ véo tai cậu, sau đó dịu dàng đặt một nụ hôn lên má.
"Được, có muốn tắm không? Hay là...tắm chung?"
Lộ Nghiêu chớp mắt, rồi gật đầu. "Vậy thì cùng tắm đi."
Bên trong phòng tắm, hơi nước mịt mù bao phủ.
Hương đào trắng đậm đà lan tỏa trong không khí, Lộ Nghiêu tựa đầu lên vai Lâm Viễn Chi, ngón tay vô thức lướt nhẹ qua bờ vai và tấm lưng rộng của anh.
Mồ hôi nóng hổi lăn xuống từ trán, ý thức cậu nửa mê nửa tỉnh, ánh mắt dừng lại trên sống mũi cao thẳng và đôi môi phớt đỏ của người đàn ông đối diện.
Lộ Nghiêu không kiềm chế được, nghiêng người sát lại, nhẹ nhàng cắn lên môi anh.
Hơi nước ẩm nóng bao trùm lấy hai người. Nhiệt độ trong không gian ngày càng tăng cao, đến mức hơi thở dần trở nên gấp gáp, và trong khoảnh khắc, cả hai như thể bị rút cạn không khí, chỉ có thể siết chặt lấy nhau trong cơn choáng váng.
Giữa những nhịp thở gấp gáp, Lộ Nghiêu ngước mắt nhìn lên ngọn đèn trên trần, ánh sáng hắt xuống tạo thành những vệt mờ nhòe trước mắt cậu. Hàng mi dài vương hơi nước, ướt đẫm tựa như cánh bướm vừa thoát ra khỏi màn sương.
Lâm Viễn Chi khẽ vuốt ve gương mặt đang đỏ bừng của cậu, giọng nói trầm thấp, khàn khàn.
"Nghiêu Nghiêu...Anh thích em lắm...Chỗ nào của em anh cũng thích..."
Hai tai Lộ Nghiêu nóng bừng, đỏ rực như tẩm lửa.
Sự thích của Lâm Viễn Chi chưa bao giờ chỉ là lời nói suông. Anh vẫn luôn dùng hành động để chứng minh điều đó—một cách triệt để và không chừa cho cậu đường lui.
Hàng mi đen như cánh bướm khẽ rung nhẹ, Lộ Nghiêu cắn nhẹ vào tai anh, giọng nói trầm thấp, mang theo chút bất mãn.
"Biết rồi...Đừng nói nữa..."
Lâm Viễn Chi bật cười, lại cúi xuống hôn lên đôi môi đã bị anh cắn đến đỏ ửng.
Hai người ở trong phòng tắm suốt hơn nửa tiếng, đến khi bước ra, cả cơ thể đều đẫm mồ hôi.
Lộ Nghiêu mệt đến mức đôi chân mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững. Vừa về đến phòng ngủ, cậu liền ngã xuống giường, không buồn nhúc nhích.
Giây tiếp theo, bóng dáng cao lớn của Lâm Viễn Chi phủ xuống, bàn tay trượt đến eo cậu, nhẹ nhàng cởi bỏ dây thắt áo tắm.
Lộ Nghiêu chẳng muốn đối diện với cảnh này chút nào, liền trở mình, vùi mặt vào gối.
"Khoan...tắt đèn đi."
Nhìn thấy vành tai đỏ bừng thấp thoáng lộ ra, Lâm Viễn Chi khẽ cười.
"Được."
Bạn thấy sao?