Chương 68: Không hôn đủ
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Sau một ngày quay phim, Lộ Nghiêu xoa xoa đôi chân tê dại, tìm một chiếc ghế đẩu ngồi xuống.
Trần Anh từ phía sau đi tới, đưa cho cậu một chai nước.
"Tối nay đi thị trấn ăn cơm không? Cậu còn nhớ kịch bản thể loại trinh thám mà anh từng nói chứ? Có một nhà đầu tư đã để mắt đến nó rồi."
Trần Anh hơn cậu hai khóa, tốt nghiệp xong liền về nước phát triển. Trong giới, anh ta cũng được coi là một đạo diễn trẻ có chút tiếng tăm. Trước đây, một bộ phim tài liệu của anh ta còn giành giải thưởng quốc tế.
Lộ Nghiêu uống một ngụm nước, hơi bất ngờ nhìn anh ta: "Anh tự viết kịch bản à?"
"Đương nhiên không phải anh viết. Nguyên tác là của một tác giả tiểu thuyết mạng, anh chỉ chỉnh sửa lại chút thôi. Dạo này thị trường chuộng IP mà, anh cũng muốn thử xem sao."
Trần Anh đang nói thì điện thoại trong túi vang lên, là vợ anh ta gọi video đến.
Bình thường ở phim trường, anh ta lúc nào cũng nghiêm túc, chững chạc, nhưng hễ đối diện với vợ thì ánh mắt liền dịu dàng đi hẳn, giọng nói cũng nhỏ nhẹ hơn. Nhìn cảnh này, Lộ Nghiêu chỉ muốn bật cười.
"Vợ à, hai ngày nữa anh về rồi, em yên tâm nhé...Anh quay phim tài liệu thôi, lấy đâu ra nữ diễn viên chứ...Nhưng có một soái ca đây, em có muốn xem không?"
Nói xong, Trần Anh liền xoay camera về phía Lộ Nghiêu. Không còn cách nào khác, cậu đành đặt chai nước xuống, khẽ mỉm cười chào hỏi.
"Chào chị dâu."
Chào xong, cậu không nghe tiếp cuộc trò chuyện của hai vợ chồng họ nữa mà đi sang một bãi cỏ bên cạnh ngồi xuống.
Cậu rút điện thoại ra, định nhắn tin cho Lâm Viễn Chi thì không ngờ đối phương cũng vừa gửi tin đến, như thể cả hai có thần giao cách cảm vậy.
Lâm Viễn Chi: Hôm nay quay xong chưa?
Lộ Nghiêu: Anh tan làm chưa?
Lộ Nghiêu khẽ cong môi: Quay xong rồi, mai là ngày cuối cùng.
Lâm Viễn Chi: Anh cũng vừa tan làm, đang trên đường về nhà.
Lộ Nghiêu: Tối nay anh ăn gì thế?
Lâm Viễn Chi: Cơm công sở, sandwich với salad.
Lộ Diêu: Vậy em chắc chắn ăn ngon hơn anh rồi. Tối nay em đi ăn đại tiệc với mấy đàn anh. Nghe nói có một nhà đầu tư mời ăn cơm.
Lâm Viễn Chi: Ừ, tối nhớ ăn nhiều vào. Các em ăn trong phố cổ hay vào thị trấn?
Lộ Nghiêu đang định trả lời thì giọng của Trần Anh vọng đến.
"Lộ Nghiêu, đi thôi, ăn cơm nào!"
Cậu nhanh chóng nhắn lại: Bọn em lái xe vào thị trấn, tới nhà hàng rồi em nhắn cho anh sau nhé.
⸻
Thị trấn nơi thành cổ tọa lạc rất nổi tiếng về du lịch, nhà hàng quán ăn san sát. Những quán ăn ngon một chút còn phải xếp hàng chờ chỗ.
Bạn thấy sao?