Chương 67: Hôn
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Lâm Viễn Chi khẽ rung động trong lòng, quay sang nhìn Lộ Nghiêu.
Người kia trên mặt vừa có chút hồi hộp vừa có chút mong chờ, ngón tay cũng căng thẳng siết chặt vải quần jean.
Lâm Viễn Chi khẽ nhếch môi, tháo kính xuống, một tay nâng cằm Lộ Nghiêu, rồi cúi xuống áp môi vào môi cậu.
Cảm giác mềm mại mà khô ráo khiến Lộ Nghiêu khẽ run, vô thức tròn mắt, môi cũng hơi hé mở.
Lâm Viễn Chi đầu lưỡi khẽ lướt vào, dịu dàng liếm mơn trớn hàm răng của cậu.
Đã lâu rồi không có sự thân mật thế này, hơi thở của Lâm Viễn Chi vây chặt lấy cậu, nụ hôn sâu đến mức khiến linh hồn Lộ Nghiêu cũng run rẩy.
Không biết từ lúc nào, bàn tay cậu đã vòng lên cổ đối phương, thân thể cũng vô thức dựa vào gần hơn.
Mỗi lần hơi tách ra, họ lại nhìn sâu vào mắt nhau, rồi nhịn không được mà tiếp tục hôn.
Cuối cùng, lý trí của Lâm Viễn Chi mới kéo anh trở lại. Giọng anh khàn đi, tay giữ lấy bờ vai Lộ Nghiêu, thấp giọng nhắc nhở:
"Bãi đỗ xe này không được dừng quá năm phút, sắp hết giờ rồi."
Lộ Nghiêu đôi mắt ươn ướt mở ra, hơi thở vẫn chưa ổn định, trán vẫn chạm vào trán Lâm Viễn Chi.
"Suýt nữa quên mất, vậy em đi đây."
Anh siết nhẹ lòng bàn tay, ép mình phải bình tĩnh lại.
Sau đó thẳng lưng, chỉnh lại quần áo rồi xuống xe lấy hành lý.
"Nghiêu Nghiêu, thượng lộ bình an."
Lâm Viễn Chi cũng xuống xe, đứng đó dõi theo bóng cậu bước vào cổng kiểm tra an ninh.
Lộ Nghiêu khẽ nhếch môi, vẫy tay ra sau lưng, trên mặt mang theo ý cười, rồi đi vào bên trong.
⸻
Máy bay hạ cánh sau ba tiếng.
Vừa xuống máy bay, anh lập tức nhắn tin cho Lâm Viễn Chi.
Em đến tỉnh Z rồi, mọi thứ đều ổn.
Không đến hai giây, tin nhắn đã được hồi đáp.
Ừm, hôm nay vất vả rồi. Bên đó có ai đón em không? Buổi tối ăn gì?
Nhìn tin nhắn ấy, khóe môi Lộ Nghiêu bất giác cong lên.
Lạ thật, bây giờ cậu giống hệt thời đại học, những ngày mới chớm yêu. Chỉ cần một tin nhắn thôi, cậu cũng có thể ngồi ngốc nghếch mà cười cả buổi.
"Đang nhắn với ai vậy? Cười mãi không dứt thế."
Buổi tối, Trần Anh đến đón cậu, anh ta dẫn Lộ Nghiêu đến một quán ăn địa phương, cùng ăn tối với trợ lý đạo diễn và nhà sản xuất.
Lộ Nghiêu chụp một bức ảnh bàn ăn gửi cho Lâm Viễn Chi, rồi mới khóa màn hình điện thoại, đặt sang một bên.
"Không có gì, chỉ là một người bạn thôi."
Bạn thấy sao?