Chương 65: Xin lỗi
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Vương Khánh Quốc nghe ra chút quan tâm trong giọng điệu của Lộ Nghiêu.
Cậu ta bật cười khẽ: "Hôm nay thì vẫn còn độc thân, nhưng mấy ngày nữa thì chưa chắc đâu. Mấy người đàn ông kim cương như anh ấy, ai mà chẳng muốn tranh giành."
Suốt năm năm qua, Vương Khánh Quốc không phải chưa từng nhắc đến tình hình của Lâm Viễn Chi với Lộ Nghiêu. Nhưng vì Lộ Nghiêu chưa bao giờ hỏi về chuyện tình cảm của anh, nên Vương Khánh Quốc cũng không đề cập đến.
Giờ thấy cậu chủ động hỏi, cậu ta tất nhiên không bỏ qua cơ hội đẩy cậu một bước.
"Nói thật nhé, tớ cũng phải bái phục giáo thảo, năm năm rồi mà bên cạnh vẫn chẳng có ai. Lộ Lộ, cậu nói xem, tại sao lại thế nhỉ?"
Lộ Nghiêu cúi mắt, im lặng bất thường.
Trước khi về nước, cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho tình huống tệ nhất—rằng Lâm Viễn Chi đã có người mới.
Chính cậu là người đề nghị chia tay, chính cậu đã làm tổn thương anh quá sâu sắc. Nếu sau khi xa nhau, Lâm Viễn Chi thích một người khác, đó cũng là điều hết sức bình thường.
Nhưng bây giờ, Vương Khánh Quốc lại nói với cậu rằng suốt năm năm qua, Lâm Viễn Chi chưa từng tìm ai khác.
Lồng ngực tràn ngập một cảm giác chua xót khó tả, Lộ Nghiêu cúi đầu, cảm thấy hơi khó thở.
Ở đầu dây bên kia, Vương Khánh Quốc cảm nhận được sự im lặng của cậu, khẽ thở dài.
"Lộ Lộ, tớ cảm thấy năm năm chia xa không phải vấn đề quá lớn. Chỉ cần nói rõ lòng mình, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Trước hết, cậu phải tự gỡ bỏ nút thắt trong tim mình đã, được không?"
"Tớ biết rồi."
—
Đêm qua có một trận mưa, sáng nay nhiệt độ ở Uyển Thành giảm xuống đáng kể.
Lâm Viễn Chi ra khỏi phòng họp, đi ngang qua phòng nghỉ, vô tình liếc mắt vào trong.
Trên màn hình tivi đang phát sóng tin tức về dự án cải tạo khu phố cũ của Uyển Thành. Một đoạn đường rợp bóng cây quen thuộc thoáng qua trong khung hình, anh đứng lại vài giây, không biểu lộ cảm xúc gì, rồi bưng tách cà phê quay về văn phòng.
Trợ lý mang một chồng tài liệu cần ký duyệt đến.
Lâm Viễn Chi lật xem qua, tốc độ đọc của anh cực nhanh, gần như lướt mắt một cái đã nắm rõ nội dung.
"Hợp đồng này trang thứ chín câu chữ chưa đủ chặt chẽ, bảo bộ phận pháp lý sửa lại."
"Vâng, Lâm tổng."
Xử lý xong đống giấy tờ tồn đọng, anh vừa nhấp một ngụm cà phê thì điện thoại lại reo lên.
Nhìn thấy số gọi đến, hàng mày anh khẽ cau lại.
"Đại thiếu gia, mấy hôm nay chủ tịch cảm thấy tim không khỏe, hôm nay đã nhập viện rồi. Anh xem...có thể đến thăm một chuyến không?"
Bạn thấy sao?