Chương 62: Gặp lại
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Lâm Viễn Chi đã đến công ty.
Lộ Nghiêu nằm trên giường rất lâu, mãi đến khi ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu lên mặt, cậu mới chậm rãi bò dậy, mặc quần áo vào.
Trần Hương Lệ gọi điện đến, hỏi cậu về việc xử lý thủ tục ở trường học đã xong chưa.
Lộ Nghiêu nói vẫn cần thêm vài ngày.
Nghe giọng cậu có vẻ không ổn, Trần Hương Lệ lo lắng hỏi:
"Con nói chuyện với Tiểu Lâm thế nào rồi? Nó có chấp nhận việc con ra nước ngoài không? Dù sao yêu xa cũng không phải chuyện dễ dàng, con hãy nói rõ ràng với nó, để nó hiểu cho con."
Lộ Nghiêu nhắm mắt lại, cổ họng khô khốc.
"Con với anh ấy...chia tay rồi."
Trần Hương Lệ sững người, giọng nói đầy khó hiểu.
"Hai đứa...không phải vẫn rất tốt sao? Sao lại đột nhiên chia tay? Là Tiểu Lâm không chấp nhận việc con ra nước ngoài, hay lại có người nhà họ Cố tìm con?"
"Không phải vì những lý do đó, là vấn đề của con." Lộ Nghiêu cúi đầu, nhìn những đường vân gỗ uốn lượn trên sàn nhà.
"Dì, con còn phải đi tìm giảng viên ký giấy tờ, con cúp máy trước đây."
Lộ Nghiêu quay lại trường, hoàn thành tất cả các thủ tục cần thiết.
Cuối cùng, cậu ghé qua phòng ký túc xá 105, bỏ chiếc chìa khóa dự phòng mà Lâm Viễn Chi từng đưa cậu vào khe cửa.
Khi vừa bước ra, cậu chạm mặt Nguyễn Thanh đang đi vào.
"Lộ Nghiêu, sao em lại đến một mình? Lão Lâm đâu?"
"Anh ấy...đang ở công ty."
"Đúng rồi ha, dạo này lão Lâm bận lắm, chắc đến khi tốt nghiệp còn chưa chắc đã gặp được cậu ấy."
Nhìn sắc mặt Lộ Diêu không tốt lắm, Nguyễn Thanh chớp mắt dò hỏi:
"Vậy em về tìm Mập Mạp, hay tìm anh đấy?"
Lộ Nghiêu mỉm cười: "Em về trường gặp giảng viên, tiện thể trả lại chìa khóa cho các anh, em đã để dưới cửa rồi."
"Giữ lại cũng được mà, em năm ba còn nhiều môn học lắm, trưa lười về nhà thì cứ ngủ lại ký túc xá."
"Em sẽ không quay lại ký túc xá nữa, giữ chìa khóa cũng chẳng để làm gì."
Nguyễn Thanh lộ ra vẻ mặt khó hiểu, dường như linh cảm được điều gì đó, cậu căng thẳng nhìn chằm chằm vào Lộ Nghiêu.
"Em đã đăng ký chương trình trao đổi du học, tuần sau sẽ đi."
Nguyễn Thanh kinh ngạc thốt lên: "Hả? Sao lại đột ngột thế? Lão Lâm biết chưa? Cậu ấy chấp nhận được không?"
"Anh ấy biết rồi." Lộ Nghiêu nở nụ cười nhạt.
"Nguyễn Thanh, năm qua làm phiền anh và Lưu Vĩ rồi. Nếu có ngày nào đó anh ấy về ký túc xá, phiền anh nhắn lại giúp, em vẫn luôn nhớ tên anh ấy, chỉ là thấy gọi 'Mập Mạp' thân thiết hơn thôi."
Bạn thấy sao?