Chương 61: Ly hôn
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Lâm Viễn Chi từ trước đến nay chưa bao giờ có thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cậu. Sau khi xác nhận nhiệt độ của Lộ Nghiêu đã hạ, anh giúp cậu làm thủ tục xuất viện rồi đưa cậu về chung cư Thư Hương.
Khi ra khỏi bệnh viện, tinh thần của Lộ Nghiêu mới khá lên một chút, tối hôm đó cậu cũng bắt đầu ăn được chút thức ăn.
Những ngày này, Lâm Viễn Chi phải đi công tác với cấp trên ở ngoại tỉnh để khảo sát một dự án y tế. Nhưng anh không yên tâm về Lộ Nghiêu, nên muốn để Vương Khánh Quốc đến nhà ở cùng cậu.
"Anh nghĩ em là trẻ con sao? Em là người lớn có tay có chân, anh đi công tác đi, đừng lo cho em nữa."
Lộ Nghiêu lại tiếp tục nghịch máy ảnh của mình, chiều nay cậu vừa mua một ống kính mới, giá cũng gần hai vạn.
Lâm Viễn Chi đã chất đầy tủ lạnh đồ ăn, trong ngăn đông còn có sủi cảo nhân thịt lợn và ngô mà mẹ nuôi của Lâm Viễn Chi gửi tới, đây là món anh yêu thích nhất.
"Ngày mai nếu không muốn ra ngoài ăn, dưới tủ lạnh có sủi cảo và bánh bao, chỉ cần hấp 20 phút là được."
Lâm Viễn Chi đóng cửa tủ lạnh rồi lấy ra một chùm nho đã rửa sạch.
"Ở nhà nhớ ăn trái cây, đừng chỉ uống trà sữa mãi như thế."
Lộ Nghiêu lấy một quả nho bỏ vào miệng, nhai một lúc rồi nói: "Biết rồi, sao anh cứ lải nhải thế."
Tối đó, hai người đi ăn tối rồi xem một bộ phim.
Về đến nhà, đã gần 11 giờ.
Lâm Viễn Chi đã chuẩn bị sẵn đồ đạc cho chuyến công tác ngày mai, đặt cạnh tủ quần áo, rồi đóng cửa tủ, nới lỏng cổ áo sơ mi. Anh vừa định đi lấy bộ đồ ngủ để tắm thì đột nhiên từ phía sau có một đôi tay vòng qua ôm lấy anh.
Lộ Nghiêu vừa tắm xong, cơ thể cậu tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng của sữa tắm.
Lâm Viễn Chi đã mấy ngày không thân mật với cậu, bị ôm chặt như vậy, lại ngửi thấy hương thơm quen thuộc từ cơ thể cậu, chỉ cảm thấy cổ họng mình khô ran.
"Nghiêu Nghiêu..."
Lâm Viễn Chi nắm lấy tay cậu, cố gắng nói với giọng nhẹ nhàng: "Em vừa mới khỏi bệnh, nghỉ ngơi đi, đừng làm vậy nữa."
Lộ Nghiêu hừ một tiếng rồi buông tay ôm lấy eo anh ra.
Lâm Viễn Chi thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng lại có chút hụt hẫng. Khi anh tắm xong và trở lại phòng, Lộ Nghiêu đã nằm xuống giường.
Lâm Viễn Chi tắt đèn, điều chỉnh điều hòa về chế độ ngủ. Vừa mới nằm xuống, giường bên cạnh nhẹ nhàng lún xuống, Lộ Nghiêu xoay người ngồi dậy, một chân vắt qua người anh rồi ngồi hẳn lên đùi anh.
Lâm Viễn Chi theo phản xạ đưa tay đỡ lấy eo Lộ Nghiêu, nhưng khi vừa chạm vào, anh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Lộ Nghiêu không hề mặc gì cả.
Bạn thấy sao?