🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê

[END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê


Chương 6: Sống một mình

Tác giả: Nhất Mai
Edit: Ami.
____________________

Từ sau khi tốt nghiệp, Lộ Nghiêu đã rất lâu không cảm nhận qua cảm giác đốt đèn đánh trận lúc nửa đêm như vậy nữa.

Cậu nhìn quyển sách giáo trình kinh tế học và môn thống kê dày cộp trong tay, lại liếc mắt nhìn đống giấy A4 in đề thi trọng tâm bên trên cùng, cảm giác như đang bị thôi miên.

"Vẫn còn một quyển tổng hợp đề thi thật tôi vẫn chưa in xong, ngày mai đưa cho cậu." Lâm Viễn Chi bỏ túi xuống ngồi đối diện cậu, ngữ khí tiếc nuối.

Lộ Nghiêu khóc không ra nước mắt ừ một tiếng, thôi được rồi, chính mình đòi dạy kèm, khóc lóc thì cũng phải học cho xong.

Quyển tài liệu ôn tập này không hổ là do học sinh giỏi tự tay soạn, vừa mở ra liền thấy tất cả đều là những thứ hữu ích, nửa câu vô nghĩa cũng không có, Lộ Nghiêu nhìn vài tờ liền mơ màng sắp ngủ, không thể không lấy tinh dầu bạc hà ra ngửi ngửi cho tỉnh táo.

Bàn dài đối diện, Lâm Viễn Chi đang phiên dịch tư liệu tiếng Anh, chỉ chớp mắt, liền nhìn thấy Lộ Nghiêu nỗ lực dùng hai ngón tay căng mí mắt của mình ra, cưỡng ép bản thân đọc sách.

Thật đáng yêu.

Khóe miệng anh cong lên không rõ ràng, tiếp tục cúi đầu phiên dịch tư liệu.

Lật qua một trang sách, Lộ Nghiêu duỗi duỗi eo, xoa xoa huyệt Thái Dương, "Không được rồi, tôi phải đi mua cà phê, anh muốn uống cái gì, tôi mời."

"Giống cậu đi."

Không mất nhiều thời gian, đồ uống đã đưa tới dưới tầng thư viện, Lộ Nghiêu đúng lúc muốn đứng dậy vận động chút, trực tiếp đi xuống bậc thang tầng 1.

Cầm lấy cà phê, vừa xoay người, liền nhìn thấy ở cửa đi vào một bóng người quen thuộc.

Lộ Nghiêu trong lúc nhất thời quên mất tên của hắn, chỉ biết biệt danh là Mập Mạp, liền gọi to một tiếng đàn anh.

Mập Mạp nhìn thấy cậu có chút bất ngờ.

"Đàn em, đã trễ như này mà còn ở thư viện học tập, khắc khổ thật."

"Không còn cách nào, chim ngốc thì bay trước*."

*笨鸟先飞: Chim kém sợ bay không kịp nên phải bay trước (thường dùng với ý khiêm tốn), ẩn dụ cho những người có năng lực kém sợ bị tụt lại phía sau, biết mình thua kém nên phải hành động trước.

Mập Mạp không biết nghĩ tới cái gì, chớp mắt hỏi cậu, "Lão Lâm cũng ở đây hả?"

Lộ Nghiêu gật đầu, chắc là do cậu cầm hai ly cà phê nên Mập Mạp mới đoán được.

"Lão Lâm cậu ta, đúng là trọng sắc khinh bạn, anh tìm cậu ta muốn mượn ghi chép môn kinh tế chính trị, cũng phải một tuần rồi, một cọng lông cũng chưa gửi cho anh. Đàn em hôm qua vừa mở miệng, tối đó cậu ta soạn tài liệu đến 2 giờ sáng, buổi sáng cửa hàng photo vừa mở liền chạy đi photo, chậc chậc, đây không phải tiêu chuẩn kép bình thường nữa rồi."

Hóa ra quyển đề thi trọng tâm kia là do anh ấy thức khuya để sửa sang lại.

Trong lòng Lộ Nghiêu nhất thời không nói được đây là cảm giác gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...