Chương 57: Tình cảnh khốn cùng
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Trần Hương Mai lộ vẻ lo lắng: "Không còn cách nào khác sao? Hay là để Tiểu Lâm đến nhà họ Cố nói giúp một câu? Dù sao hiện tại nó cũng đang hẹn hò với Nghiêu Nghiêu."
"Em còn sợ chưa đủ chọc giận lão gia tử sao?!" Lộ Vũ Phong cao giọng.
"Anh lớn tiếng cái gì chứ? Nghiêu Nghiêu còn đang ngủ đấy." Trần Hương Mai hạ giọng nhắc nhở.
Chợt bà cảm thấy có gì đó không ổn, ánh mắt lướt qua cầu thang xoắn ốc nhìn lên trên, liền thấy Lộ Nghiêu mặc đồ ngủ đứng sau lan can gỗ, không biết đã nghe bao lâu rồi.
Trần Hương Mai khẽ biến sắc, gượng cười: "Nghiêu Nghiêu, con ra đây từ lúc nào vậy?"
"Từ lúc ba mẹ bước vào."
Sắc mặt Lộ Nghiêu trắng bệch, tay vịn vào lan can, đầu ngón tay hơi run rẩy.
"Ba, tình hình công ty thực sự nghiêm trọng như vậy sao?"
Nhìn con trai với vẻ mặt lo lắng, Lộ Vũ Phong có chút không đành lòng.
"Vừa nãy ba chỉ nói quá lên thôi, không nghiêm trọng như con nghĩ đâu. Không có đơn hàng của Y tế Hòa Quang, công ty vẫn còn những đơn khác. Cùng lắm chỉ tổn thất chút tiền, sang năm kiếm lại là được."
Nói xong, ông còn liếc mắt ra hiệu với Trần Hương Mai.
Trần Hương Mai nở nụ cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn Lộ Nghiêu: "Đúng vậy, Nghiêu Nghiêu, con đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Dù sao chuyện của công ty, ba con có thể xử lý được. Giờ cũng muộn rồi, mau vào ngủ đi."
Lộ Nghiêu còn muốn nói gì đó, nhưng khi thấy gương mặt đầy vẻ mệt mỏi của Trần Hương Mai và quầng thâm dưới mắt Lộ Vũ Phong, tim cậu như bị siết lại. Cuối cùng, chỉ có thể cụp mắt xuống.
"Được rồi, con đi ngủ trước. Ba mẹ cũng nghỉ sớm đi."
⸻
Ngày hôm sau, hiếm khi Lộ Nghiêu không ngủ nướng, cậu thức dậy từ rất sớm.
Sau khi rửa mặt xong xuống lầu, cậu thấy Trần Hương Mai đang nấu cháo trong bếp, hương thơm đậm đà tỏa ra từ chiếc nồi đất. Nhìn thấy cậu đi ngang qua, bà lập tức đưa cho cậu một cốc sữa đậu nành vừa mới ép.
"Nghiêu Nghiêu, uống sữa đậu nành trước đi."
Lộ Nghiêu gật đầu, nhận lấy cốc sữa rồi bước vào phòng ăn.
Lộ Vũ Phong ngồi bên bàn đọc tạp chí tài chính, thỉnh thoảng hỏi han vài câu về tình hình học tập của Lộ Nghiêu. Gia đình ba người họ dường như đã trở lại sự ấm áp và hài hòa như trước đây.
Nhưng Lộ Nghiêu hiểu rất rõ, dưới lớp vỏ bình yên đó là những dòng chảy ngầm dữ dội có thể cuốn phăng mọi thứ bất cứ lúc nào.
Khi Trần Hương Mai bước ra khỏi bếp, thoáng hiện lên nét mặt âu lo. Bà dường như không chỉ đang bận tâm về chuyện của công ty, mà còn có một vấn đề quan trọng và rắc rối hơn đang chờ bà giải quyết.
Thời gian cậu không có ở nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lộ Nghiêu biết dù có hỏi, Trần Hương Mai cũng sẽ không nói. Trong mắt ba mẹ, cậu mãi mãi là một đứa trẻ chưa trưởng thành. Những phiền phức và khó khăn này, họ không nỡ để cậu phải đối mặt.
Bạn thấy sao?