Chương 55: Dấu răng
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Lộ Nghiêu bịt tai, chỉ muốn giả vờ như chưa nghe thấy gì.
Nhưng Lâm Viễn Chi ở phía sau lại tiếp tục hôn cậu, khiến Lộ Nghiêu bực bội đến mức không chịu nổi, đành quay người lại, trừng mắt nhìn anh đầy tức tối.
"Anh nói chỉ nhìn một cái?"
Ánh mắt Lâm Viễn Chi dịu dàng, nhẹ giọng "Ừm" một tiếng.
Thực ra, Lộ Nghiêu cũng tò mò không biết chỗ đó của mình đã hồi phục thế nào. Cậu cố nén sự xấu hổ, yêu cầu Lâm Viễn Chi kéo rèm lại trước.
Khi bàn tay Lâm Viễn Chi đặt lên eo cậu, ánh mắt sắc bén quan sát chỗ ấy, Lộ Nghiêu xấu hổ đến mức hai má đỏ bừng như sắp bốc khói.
"Anh còn nhìn gì nữa? Rốt cuộc có khỏi chưa?"
Mặt Lộ Nghiêu đỏ đến tận mang tai, vùi gần nửa khuôn mặt vào gối, giọng nói cũng trở nên uể oải.
"Chỗ này hơi sưng đỏ, cần bôi thuốc."
Giọng Lâm Viễn Chi trầm thấp. Rất nhanh sau đó, Lộ Nghiêu nghe thấy tiếng túi ni lông sột soạt. Đến khi anh bôi thuốc xong, Lộ Nghiêu đã xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.
Lâm Viễn Chi vứt tăm bông đã dùng vào thùng rác, nhìn thấy Lộ Nghiêu nhanh chóng mặc quần vào, chui tọt vào chăn, khóe môi anh khẽ nhếch lên.
"Em cứ nghỉ ngơi đi, anh đi nấu cơm trước."
Lộ Nghiêu kéo chăn che kín mặt, chẳng buồn để ý đến anh.
Lâm Viễn Chi cúi người xoa nhẹ mái tóc cậu, cười rồi rời khỏi phòng.
Lộ Nghiêu nghỉ ngơi hai ngày cuối tuần, tự thấy mình đã hồi phục khá tốt. Không ngờ vừa đến trường vào thứ hai, cậu liền bị Vương Khánh Quốc nhìn ra điều bất thường.
"Cậu với giáo thảo có phải đã làm rồi không?"
Nghe thấy câu này, Lộ Nghiêu suýt nữa phun hết ngụm trà sữa trong miệng. Cậu vội vàng liếc nhìn xung quanh, may mà hôm nay quán trà sữa trong trường không đông người.
"Cậu nói linh tinh cái gì đấy?"
Chẳng lẽ dáng đi của cậu vẫn chưa đủ tự nhiên sao?
Vương Khánh Quốc quan sát cậu từ trên xuống dưới, cười khúc khích hai tiếng.
"Đừng có chối nữa. Nhìn cậu chẳng khác gì một người vừa được tưới tắm đầy đủ cả. Người chắc chắn có không ít dấu vết đúng không? Giữa trời nóng thế này mà còn mặc sơ mi có cổ làm gì?"
Lộ Nghiêu hơi đỏ tai, theo phản xạ kéo cổ áo lại.
Vương Khánh Quốc thấy bộ dạng ngượng ngùng của cậu, liền biết mình đoán trúng rồi. Ngọn lửa hóng hớt trong lòng lập tức bùng cháy, ánh mắt cũng sáng rực hơn bình thường.
"Kỹ thuật của nam thần thế nào? Tớ thấy mũi anh ấy rất cao, chắc không phải loại chỉ được cái mã mà vô dụng chứ?"
Lộ Nghiêu cắn mạnh một miếng khoai môn trong trà sữa, không hề muốn thảo luận vấn đề này với cậu ta.
"Không có gì để nói."
Bạn thấy sao?