Chương 53: Được voi đòi tiên
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Khi trời vừa hửng sáng, Lộ Nghiêu tỉnh dậy. Trên người cậu đầy mồ hôi, dính dấp khó chịu, chỗ nào đó cũng không được thoải mái lắm.
Cậu vừa xoay người trong lòng Lâm Viễn Chi, đối phương cũng tỉnh theo, theo thói quen vòng tay ôm lấy eo cậu, giọng nói khàn khàn sau một đêm cuồng nhiệt.
"Sao vậy?"
"Em muốn đi tắm."
Lâm Viễn Chi khẽ xoa mái tóc cậu, dịu dàng nói: "Được, em đừng động, anh bế em qua."
Lộ Nghiêu cắn môi, có chút xấu hổ: "Không cần đâu, em chưa yếu đến mức đó, tự đi được mà."
Lâm Viễn Chi bật đèn đầu giường, ánh sáng ấm áp chiếu lên người Lộ Nghiêu. Rõ ràng chuyện thân mật nhất cũng đã làm rồi, vậy mà lúc này bị ánh mắt quan tâm của Lâm Viễn Chi nhìn chằm chằm, cậu lại thấy không được tự nhiên.
Cậu chậm rãi ngồi dậy, tiện tay tìm một chiếc quần mặc vào. Nhưng vừa đặt chân xuống giường, sắc mặt liền tái nhợt.
Ký ức đêm qua chợt ùa về—
Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Viễn Chi, những ngón tay thon dài mạnh mẽ, còn cả giọt mồ hôi từ trán anh rơi xuống mặt cậu khi anh cúi người xuống.
Lộ Nghiêu đỏ bừng mặt, vừa bước một bước đã bị Lâm Viễn Chi đỡ lấy cánh tay.
"Anh bế em qua."
So với việc lảo đảo đi như vịt trước mặt anh, chi bằng cứ để anh bế thì hơn.
Lộ Nghiêu chớp mắt, buông xuôi ôm lấy cổ anh, nhưng miệng vẫn không chịu buông tha: "Anh vẫn còn sức sao?"
Lâm Viễn Chi khẽ cười, nhẹ nhàng bế bổng cậu lên. Đưa vào phòng tắm, anh đặt Lộ Nghiêu ngồi xuống mép bồn tắm, trước tiên mở nước nóng giúp cậu.
Sau khi điều chỉnh đến nhiệt độ thích hợp, anh mới cẩn thận đỡ cậu vào trong.
Lộ Nghiêu chìm vào làn nước ấm áp, thoải mái khẽ rên một tiếng.
Lâm Viễn Chi mở vòi sen, sang khu vực bên cạnh để tắm. Lộ Nghiêu kê cằm lên mép bồn, thản nhiên thưởng thức dáng người anh.
Không hổ danh là bạn trai cậu, thân hình thật sự không chê vào đâu được, đặc biệt là đôi chân kia, vừa dài vừa thẳng.
Ánh mắt cậu dần dịch lên trên, nhưng khi lướt qua một bộ phận nào đó, má lập tức đỏ bừng. Cậu vội vàng rời mắt, chuyển hướng sang phần thân trên của anh.
Dĩ nhiên, Lâm Viễn Chi nhận ra ánh mắt chăm chú của cậu.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên một cách khó nhận thấy. Đợi đến khi xả sạch bọt xà phòng trên người, anh mới quay lại nhìn Lộ Nghiêu đang ngâm mình trong bồn tắm.
Chỉ một cái nhìn, anh đã thất thần.
Làn da của Lộ Nghiêu vì ngâm nước nóng mà ửng đỏ, cậu lười biếng dựa vào mép bồn, hàng mi ướt át rủ xuống, khóe mắt còn vương chút đỏ quyến rũ.
Bạn thấy sao?