🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê

[END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê


Chương 51: Sống chung

Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________

Cậu nhìn nhân viên thu ngân tính tiền xong cho những món hàng phía trước, lúc này Lâm Viễn Chi cũng đã đóng gói xong một túi đồ. Lộ Nghiêu lập tức lên tiếng:

"Phần còn lại để em thanh toán, anh ra cửa trước mua giúp em một cốc trà chanh nha."

"Được."

Lâm Viễn Chi không nghĩ nhiều, xách túi đồ trên tay rồi rời khỏi quầy thu ngân.

Lộ Nghiêu thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đặt hết số khăn giấy còn lại cùng với chiếc hộp nhỏ lên quầy thu ngân.

Cậu vừa dán mắt vào nhân viên thu ngân đang tính tiền, vừa căng thẳng nhìn về phía cửa ra vào, sợ rằng Lâm Viễn Chi sẽ quay lại giúp cậu xách đồ.

"Tổng cộng là hai trăm bốn mươi sáu tệ."

Lộ Nghiêu lấy điện thoại ra thanh toán. Hai má cậu hơi đỏ lên, nhét lại chiếc hộp đựng áo mưa vào túi, rồi xách hai túi đồ đi về phía quán trà sữa.

Quán trà sữa trước cửa siêu thị lúc nào cũng đông khách. Khi Lâm Viễn Chi mua xong hai cốc trà chanh quay lại, Lộ Nghiêu đã ngồi trên ghế, buồn ngủ đến mức liên tục ngáp dài.

Lâm Viễn Chi cắm ống hút vào cốc trà chanh rồi đặt nó bên cạnh cậu.

Không gian trong quán trà sữa khá nhỏ, các bàn kê sát nhau. Hai cô gái trẻ ngồi ở bàn bên vừa rời đi, liền có một cặp mẹ con đến ngồi xuống.

Cậu bé ôm cốc trà sữa, có vẻ hơi vội vàng. Vừa cắm ống hút vào, trà sữa đã tràn ra ngoài, chảy lên mặt bàn.

Người mẹ lập tức nhíu mày, lấy giấy lau tay và quần áo cho con, rồi quay sang xin lỗi Lộ Nghiêu, người cũng bị bắn vài giọt:

"Xin lỗi nhé, trẻ con không cẩn thận."

Lộ Nghiêu vừa định lấy giấy lau thì thấy Lâm Viễn Chi đã cúi xuống, lấy túi đồ dưới gầm bàn.

Bên trong là khăn giấy cậu vừa mua, nhưng ngay dưới gói khăn giấy lại là...

Lộ Nghiêu cứng đờ cả người, vội vàng muốn giật lại túi đồ, nhưng đã quá muộn. Lâm Viễn Chi rút ra một gói khăn giấy, đồng thời cũng nhìn thấy chiếc hộp đỏ bên dưới.

Tiêu rồi! Tiêu rồi!

Lộ Nghiêu không dám ngẩng đầu lên, khuôn mặt đỏ bừng.

Lâm Viễn Chi sững lại hai giây, nhưng khi ngồi thẳng dậy, nét mặt đã khôi phục vẻ bình thản. Anh rút ra hai tờ khăn giấy, đưa cho Lộ Nghiêu.

"Lau áo đi."

Lộ Nghiêu vội vàng nhận lấy khăn giấy, né tránh ánh mắt của anh.

Lâm Viễn Chi nhìn vành tai đỏ lựng của cậu, nghĩ đến thứ mình vừa thấy, trong lòng hơi ngứa ngáy.

Anh muốn trêu chọc một chút, nhưng đây lại là nơi công cộng, Lộ Nghiêu có khi sẽ xấu hổ đến phát điên mất.

Thế nên, anh chỉ có thể giả vờ như chưa nhìn thấy gì, thản nhiên uống trà chanh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...