Chương 49: Phiền phức
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Hai người mua một đống lớn đồ ăn về chung cư Thư Hương.
Lộ Nghiêu mở cửa sổ sát đất thông ra ban công, gió lạnh phơ phất, một đêm cuối xuân đầu hạ, trong không khí mơ hồ thổi đến hương thơm cỏ cây.
Lâm Viễn Chi mở mấy hộp xiên que ra bày lên bàn, hỗn hợp mùi hương của ớt và thì là lập tức tràn ngập toàn bộ căn phòng.
Lộ Nghiêu lấy ra từ tủ lạnh hai lon coca, ném một lon cho Lâm Viễn Chi, thoải mái ngồi xuống thảm lông cạnh bàn trà.
Ăn khuya mà không xem phim thì sao mà được, Lộ Nghiêu dùng điện thoại của mình chiếu lên màn chiếu, chọn đại một bộ phim khoa học viễn tưởng để xem.
Hai người vừa ăn xiên que vừa xem phim, thỉnh thoảng sẽ cùng nhau thảo luận nội dung cốt truyện.
Lộ Nghiêu uống xong một ngụm coca cuối, thỏa mãn đặt cái lon trống không lên bàn trà.
"Em no rồi, còn lại để anh giải quyết đó."
Lâm Viễn Chi gật gật đầu, kéo phần cá thu mà Lộ Nghiêu mới ăn được một nửa qua, thêm đống xiên que còn lại đều giải quyết sạch sẽ.
Lộ Nghiêu ăn nhiều nên có chút mệt, như người không xương ngồi trên thảm, lưng dựa vào sô pha nhìn Lâm Viễn Chi đang thu dọn bàn trà.
Trước kia cậu để Lâm Viễn Chi làm những việc này cũng không cảm thấy gì, nhưng bây giờ nghĩ đến anh đã là đại thiếu gia nhà họ Cố, vốn là nên sống trong nhung lụa, khiến cậu đột nhiên thấy hơi chột dạ.
Lộ Nghiêu xoa xoa bụng nhỏ của mình, chậm rì rì đứng dậy.
"Muốn em hỗ trợ không?"
"Không cần, một lát là xong rồi."
Lâm Viễn Chi lưu loát nhét mấy cái hộp rỗng vào thùng rác, lại lấy trong phòng bếp ra cái giẻ lau, lau qua bàn trà một lượt, cuối cùng mới xịt thêm nước rửa kính.
Lộ Nghiêu đứng ở một bên hoàn toàn không có chỗ cho cậu nhúng tay.
Bộ phim khoa học viễn tưởng kia đã chiếu xong rồi, đang chạy nốt phần credits. Lộ Nghiêu nhìn thời gian, cũng sắp mười hai giờ.
Cả người đều là vị thì là, cậu phải đi tắm trước đã.
Lâm Viễn Chi đi vứt rác trở lại cũng là lúc Lộ Nghiêu vừa mới tắm xong. Nam sinh không mặc áo trên, chiếc eo thon, vai lưng săn chắc đều lộ ra trong không khí, trên tay cậu cầm chiếc khăn lông, tự mình xoa tóc loạn thành một đám.
Lâm Viễn Chi nhìn động tác thô lỗ của cậu, có chút bất đắc dĩ thở dài, đi tới đoạt lấy khăn lông trong tay Lộ Nghiêu.
"Đừng nhúc nhích, anh lau giúp em."
Lộ Nghiêu vốn đang cúi đầu, thẳng đến khi đôi tay thon dài sạch sẽ của Lâm Viễn Chi xuất hiện trong tầm mắt, cậu liền tủm tỉm nhét khăn vào tay anh.
Do dính quá sát vào nhau, từng luồng khí nóng trên người Lộ Nghiêu cứ phả vào người Lâm Viễn Chi, gương mặt ửng hồng, đôi mắt ướt át đều làm Lâm Viễn Chi thấy phân tâm.
Bạn thấy sao?