Chương 45: Hot search
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
"Nghiêu Nghiêu em...hôm nay không mệt sao? Sáng mai dậy nổi không?"
"Anh nghĩ cái gì vậy?! Ý em không phải cái đó." Gương mặt Lộ Nghiêu phiếm hồng, cậu mất tự nhiên ho hai tiếng, cong lưng, môi dán bên tai Lâm Viễn Chi, hạ giọng nói.
"Ý em là...em dùng miệng giúp anh..."
Hai tay Lâm Viễn Chi đặt bên hông cậu không tự chủ siết chặt lại, chỉ cần tượng tượng đến khung cảnh đó, bụng dưới anh liền nóng bừng lên.
Anh hít một hơi thật sâu, cắt phăng hình ảnh nóng bỏng trong đầu, duỗi tay ôm Lộ Nghiêu vào trong ngực.
"Nghiêu Nghiêu, anh biết em muốn an ủi anh, nhưng em yên tâm đi, anh không yếu ớt như vậy đâu."
Lộ Nghiêu bị anh nói trúng tim đen, mất tự nhiên chớp mắt, "Ò."
"Khuya rồi, đi ngủ sớm thôi."
Lâm Viễn Chi dịu dàng hôn chụt một cái lên môi cậu.
Lộ Nghiêu mạnh mẽ hôn đáp trả, sau đó rúc vào cánh tay anh ngủ ngon lành.
Buổi sáng hôm sau, Lộ Nghiêu hiếm thấy có một ngày không ngủ nướng, Lâm Viễn Chi rời giường không lâu cậu đã thức dậy.
Lâm Viễn Chi rửa mặt xong đi ra ngoài liền thấy bộ dạng mắt nhắm mắt mở của cậu, nhịn không được cười cười.
"Mới bảy giờ hơn, còn sớm lắm, em ngủ thêm đi."
Lộ Nghiêu ngáp lớn một cái, cậu vò vò cái đầu tổ quạ của mình, mơ màng nói, "Không được, lát nữa em muốn đi thăm dì với anh."
"Vậy anh đi mua bữa sáng cho em, em muốn ăn gì?"
"Quá phiền phức, em đi cùng anh luôn, chờ em mười phút."
Lộ Nghiêu nhanh tay lẹ chân đánh răng rửa mặt, tuỳ tiện lấy trong tủ quần áo cái áo khoác mặc vào. Sau khi ăn xong bữa sáng, cậu đi đến cửa hàng hoa gần đó mua một bó hoa tươi rồi cùng Lâm Viễn Chi đến bệnh viện.
Khoảnh khắc Lâm Viễn Chi đẩy cửa phòng bệnh ra, Lộ Nghiêu đột nhiên cảm thấy cực kì căng thẳng, cậu ôm chặt bó hoa trong ngực, vừa bước vào đã lộ ra một nụ cười vô cùng ngoan ngoãn chào hỏi người đang ngồi trên giường.
"Cháu chào dì ạ."
Người phụ nữ trẻ tuổi trên giường bệnh hoang mang nhìn cậu.
"Cháu là?"
"Mẹ anh ở giường bên cạnh." Lâm Viễn Chi bất đắc dĩ cười, thấp giọng nhắc nhở cậu.
Lộ Nghiêu xịt keo cứng ngắc, nhanh chóng nói một câu xin lỗi rồi nhanh chóng đi lại phía giường bệnh bên cạnh.
"Mẹ, bạn học của con tới thăm này."
Lâm Viễn Chi chào hỏi ý tá rồi để cô ra ngoài nghỉ ngơi, anh cúi người lại gần Tiền Phương, cầm lấy tay bà.
Trên mặt người phụ nữ nhợt nhạt, xương gò má cao ngất, cả người trông gầy ốm tiều tụy. Bà hơi mở mắt ra, sau khi thấy người bên cạnh là Lâm Viễn Chi, trong mắt dần dần có chút tinh thần.
Bạn thấy sao?