🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê

[END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê


Chương 43: Nhớ nhung

Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________

Lộ Nghiêu đi ra từ tòa nhà dạy học, vừa mới bước xuống cầu thang, liếc mắt một cái liền thấy Lâm Viễn Chi thất hồn lạc phách đang ngồi bên cạnh bồn hoa.

Trực giác đã xảy ra chuyện gì đó, cậu cũng không dám hù anh từ phía sau như trước nữa. Cậu bước đến trước mặt anh, cẩn thận nói, "Lâm Viễn Chi, làm sao thế?"

Lâm Viễn Chi ngẩng đầu nhìn cậu, lúc này Lộ Nghiêu mới phát hiện đôi mắt sau cặp kính của anh đã phiếm hồng.

"Mẹ nuôi anh đột nhiên bị bệnh, đang cấp cứu ở bệnh viện, bây giờ anh phải trở về..."

Trong lòng Lộ Nghiêu trầm xuống, không ngờ rằng dự cảm xấu lúc sáng nay vậy mà đã trở thành sự thật.

Cậu vội vàng nói, "Vậy em về cùng anh, anh mua vé máy bay hay vé tàu?"

"Anh đã mua vé tàu rồi, nửa tiếng sau xuất phát."

Lâm Viễn Chi gỡ kính xuống xoa xoa sống mũi đau nhức, lại ngước mắt lên nhìn cậu, ánh mắt hoảng loạn lúc nãy đã bị trấn định thay thế.

"Nghiêu Nghiêu, mấy ngày này em còn phải đi học, xin nghỉ rất phiền phức, không cần đi theo anh đâu, anh có thể tự mình xử lý."

"Nhưng mà..."

Lộ Nghiêu vẫn không yên tâm chút nào.

Ba mẹ ruột Lâm Viễn Chi vừa mới tìm tới thì mẹ nuôi liền xảy ra chuyện, Lâm Viễn Chi bị kẹp ở thế khó, nếu truyền thông lại đưa tin gây bất lợi cho anh ấy...

"Nghiêu Nghiêu, tin tưởng anh, anh có thể xử lý tốt tất cả mọi chuyện." Lâm Viễn Chi nắm tay cậu, sâu trong đôi mắt đen nhánh là sự kiên định khiến Lộ Nghiêu không thể nói gì hơn nữa.

Lộ Nghiêu chỉ đành gật gật đầu, "Vậy em đưa anh ra ga tàu, anh có phải thu dọn quần áo không?"

"Không cần, trở về lấy chứng minh thư là được."

***

Lộ Nghiêu lái xe đưa Lâm Viễn Chi đến ga tàu cao tốc.

"Cái đó, dì bị bệnh nằm viện nếu có thiếu tiền thì..."

Cậu sợ Lâm Viễn Chi bị tổn thương lòng tự trọng, lúc nói câu này cực kì dè dặt cẩn thận.

Lâm Viễn Chi cười khẽ, giơ tay xoa xoa đỉnh đầu cậu.

"Có phải em quên anh đã là đại thiếu gia Cố gia rồi không, sao có thể thiếu tiền được?"

"Cũng không thể nói vậy được, anh còn chưa chính thức được nhận về, mở miệng với bọn họ khẳng định không tiện cho lắm."

Lộ Nghiêu rút một tấm thẻ từ trong túi ra nhét vào tay Lâm Viễn Chi, "Trong này có hai mươi vạn, coi như em tạm thời cho anh mượn, khi nào dì khỏi bệnh thì anh trả thêm 3% lãi cho em."

*20 vạn CNY = 699 triệu VND.

Lâm Viễn Chi nhìn tấm thẻ trong tay, khóe miệng nhếch lên, "Chỉ 3% thôi sao, có phải ít quá rồi không, em không sợ lỗ vốn?"

"Đây là giá hữu nghị hiểu chưa? Mau cất đi, đừng để lên tàu rồi lại bị trộm mất."

Sau khi Lâm Viễn Chi vào ga tàu rồi trái tim đang treo lơ lửng của Lộ Nghiêu cuối cùng cũng được thả xuống, cậu quay đầu xe lái về phía trường học.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...