🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê

[END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê


Chương 42: Trắc trở

Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________

"Chào chú Cố, chào dì Thiệu." Lộ Nghiêu lễ phép chào hỏi hai người.

Thiệu Tiểu Vân cười cười với cậu, "Đến thăm Lâm Viễn Chi hả, tình cảm hai đứa tốt thật nha."

Lộ Nghiêu cũng không biết có phải bà đã nhìn ra điều gì đó rồi không, hiện tại cậu đầu đầy nghi hoặc, tạm thời không rảnh lo nghĩ chuyện khác.

"Dì Thiệu, vừa nãy là dì đưa cháu và Lâm Viễn Chi đến bệnh viện sao?"

Thiệu Tiểu Vân gật gật đầu.

"Phiền dì rồi ạ, cháu có thể vào thăm anh ấy không?"

"Đương nhiên, thằng bé đang muốn tìm cháu đó, mau vào đi thôi."

Hiện tại điều Lộ Nghiêu lo lắng nhất chính là tình trạng sức khỏe của Lâm Viễn Chi, sau khi được sự đồng ý bèn gấp không chờ nổi mà đẩy cửa phòng bệnh bước vào.

Nhưng mà trên giường bệnh rỗng tuếch, Lộ Nghiêu chợt sững sờ, có điều chỉ lát sau liền nhìn thấy Lâm Viễn Chi đang đứng ngoài ban công.

Anh mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc, hướng tầm mắt về phía xa xa, cũng không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Bộ quần áo to rộng kia treo trên người anh càng khiến thân hình anh càng thêm thon gầy.

Nghe được tiếng cửa ban công bị đẩy ra, Lâm Viễn Chi quay đầu lại, tựa hồ đã đoán ra người tới là cậu, trên môi nở nụ cười dịu dàng.

"Nghiêu Nghiêu."

Lộ Nghiêu khẩn trương mà bắt lấy hai tay của anh, nhìn một lượt từ đầu tới chân, "Bác sĩ nói thế nào?"

"Tụt huyết áp dẫn đến choáng váng, nghỉ ngơi hai ngày là được, không có gì nghiêm trọng đâu."

"Em còn tưởng rằng là do di chứng tai nạn trước kia..."

Lộ Nghiêu chớp chớp đôi mắt khô khốc, "Lúc ấy anh chạy không nổi nữa tại sao lại không chịu dừng lại? Còn nhất quyết phải cố tới cùng, anh có biết lúc anh ngất xỉu thiếu chút đã dọa chết em rồi hay không?"

Hốc mắt Lộ Nghiêu ửng đỏ, lải nhải quở trách anh, "Còn nữa, ai bảo buổi trưa anh ăn ít như vậy, cứ gắp hết thịt sang cho em..."

Lâm Viễn Chi giang tay ra ôm lấy cậu.

Lộ Nghiêu bỗng nhiên không trách anh nổi nữa, cậu gác cằm lên vai Lâm Viễn Chi, ngửi mùi hương quen thuộc trên người anh, mũi cay cay.

"Về sau không cho anh khiến em lo lắng nữa."

"Được."

Lâm Viễn Chi dịu dàng vuốt ve đầu cậu, cứ như anh đang dỗ dành một chú mèo con xù lông vậy.

Lộ Nghiêu ở trong lồng ngực Lâm Viễn Chi dần dần thả lỏng, cậu duỗi tay ôm lấy eo anh, nghĩ đến hai người bên ngoài phòng bệnh, nghi ngờ vừa áp xuống lại bắt đầu nổi lên.

"Anh biết lúc em đến em đã nhìn thấy ai không?"

Lâm Viễn Chi buông cậu ra, nhìn thẳng vào mắt cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...