Chương 40: Cặp đôi trẻ
Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Tư thế hiện tại của Lộ Nghiêu đang là một chân thò ra ngoài xe, một chân khác đang ngồi trên người anh.
"Lâm Viễn Chi, chân em sắp tê rần rồi, anh mau cho em xuống xe."
Ngón tay Lâm Viễn Chi vuốt ve hầu kết của cậu, hôn một cái lên má cậu xong mới chịu buông bàn tay đang đặt bên hông ra.
Lộ Nghiêu lập tức như được đại xá, nghiêng ngả lảo đảo xuống xe, đợi đến khi hai chân đều đặt trên mặt đất, cậu cảm thấy chúng nó đã không còn là của mình nữa.
Gia hoả này đến lúc say rồi vẫn giở trò lưu manh cho được!
Lộ Nghiêu đứng tại chỗ chờ độ nóng trên mặt giảm xuống, không nghĩ tới Lâm Viễn Chi lại từ trong xe đi ra, anh lần nữa đeo mắt kính lên, hai tròng mắt sau thấu kính là sương mù mênh mông vô tận. Lộ Nghiêu cúi đầu liếc nhìn bên hông anh một cái, sắc mặt đại biến lập tức vội vàng nhét anh trở lại vào trong xe.
"Anh ngồi im một lát."
"Sao vậy?"
"Bãi đỗ xe khắp nơi đều có camera, anh đừng làm loạn đấy."
Lâm Viễn Chi rất nghe lời cậu, ngoan ngoãn ngồi trong xe năm phút. Lộ Nghiêu mở hờ cửa xe, quét mắt nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, xác nhận chỗ nào đó đã không có gì khác thường mới đưa tay vỗ vỗ lên vai anh.
"Được rồi, anh ra đây đi."
Lâm Viễn Chi xuống xe, hình như anh vẫn hơi say, Lộ Nghiêu không yên tâm nên bèn nắm tay dắt anh về nhà.
Lần trước Lâm Viễn Chi uống say, cậu mặc kệ người ta nằm trên sô pha qua loa một đêm, cũng chẳng thèm quan tâm, lần này cậu lại không hề chần chừ, đỡ người ta lên giường, còn săn sóc rót cho anh một ly nước ấm.
Chỉ là lúc cho Lâm Viễn Chi uống nước động tác có chút gấp gáp, kết quả nửa ly nước đều đổ lên áo anh.
Lộ Nghiêu buông ly xuống, xấu hổ ho khan hai tiếng, nhìn chiếc áo màu lam nhạt của anh giờ đây đã ướt nhẹp.
Mặc áo ướt như này mà đi ngủ cũng không tốt cho lắm, dứt khoát cởi ra cho anh ấy vậy.
Lộ Nghiêu ngồi ở mép giường, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim mà cởi cúc áo Lâm Viễn Chi. Cậu cố gắng để tầm nhìn của mình chỉ dừng từ phần ngực trở lên, khi chiếc cúc cuối cùng được cởi, cậu vừa mới nhẹ nhàng thở ra, hai tay bỗng nhiên bị nắm lấy.
Một đôi mắt đen như mực đang nhìn cậu chằm chằm.
Lộ Nghiêu vô cớ có chút chột dạ, lắp bắp nói, "Anh...anh đừng hiểu lầm, vừa nãy lúc anh uống nước không cẩn thận ướt áo, em chỉ đang muốn đổi cho anh thôi."
"Được."
Lâm Viễn Chi chớp chớp mắt chậm rãi ngồi dậy, chiếc áo sơ mi tự động trượt xuống, lộ ra mảng lớn da thịt trắng lạnh.
Đầu ngón tay Lộ Nghiêu còn vương lại cảm giác mềm dẻo lại rắn chắc ấy, gương mặt cậu đỏ như quả cà chua, nhanh tay cởi cái áo ướt nhẹp của Lâm Viễn Chi ra rồi ném một cái áo thun lên người anh.
Bạn thấy sao?