🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê

[END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê


Chương 34: Ngủ cùng nhau

Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________

Lộ Nghiêu hôn trộm Lâm Viễn Chi xong, như có tật giật mình mà nhanh chóng ngồi ngay ngắn lại trên ghế, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Cậu niết vành tai vừa nóng vừa đỏ của mình, thẹn thùng vùi mặt vào hai lòng bàn tay.

Trong phòng yên tĩnh, ánh trăng xuyên qua bức rèm mỏng manh tràn vào cửa sổ.

Lông mi nam sinh tuấn tú đang nằm trên giường hơi run rẩy, khóe miệng cong lên một độ cong nhỏ đến mức khó phát hiện.

Cố Bách cầm theo một giỏ trái cây ngơ ngác đứng bên ngoài phòng bệnh, xuyên qua kính cửa sổ trong suốt, hắn thấy được rõ ràng những gì đã xảy ra vừa nãy.

Gió lạnh từ bên ngoài thổi vào hành lang trống trải thấm vào tận xương, ngực giống như bị tảng đá nặng đè lên, có chút hít thở không thông. Hắn đứng ngoài cửa hồi lâu, cuối cùng mới giơ tay gõ cửa.

Tiếng động bất chợt vang lên trong căn phòng yên tĩnh phá lệ rõ ràng, Lộ Nghiêu buông tay, có chút nghi hoặc.

Đã muộn như vậy, là ai tới?

Cậu đứng dậy đi đến mở cửa, nhìn thấy Cố Bách đang đứng bên ngoài thì có hơi kinh ngạc.

Cố Bách đã điều chỉnh tốt biểu cảm, trên mặt mang theo vẻ quan tâm, "Tôi nghe Mập Mạp nói Lão Lâm bị tai nạn, một mình cậu ở đây chăm thì hơi quá sức nên tôi muốn tới xem xem."

Lộ Nghiêu không nghĩ tới Cố Bách còn rất quan tâm đến Lâm Viễn Chi. Tuy rằng tên này đôi khi vừa khắc nghiệt lại vừa ngạo mạn, nhưng đối với anh em của mình thì quả thật không có chỗ nào để chê.

"Anh ấy vẫn còn ngủ, anh vào đi."

Lộ Nghiêu đè thấp giọng, cực kì tự nhiên đón lấy giỏ trái cây trong tay Cố Bách. Mới vừa đặt giỏ lên đầu giường, cậu liền phát hiện Lâm Viễn Chi đã mở mắt từ bao giờ.

Đệt, gia hỏa này tỉnh từ lúc nào vậy?

Đừng có nói là ảnh đã tỉnh từ cái lúc mình hôn trộm ảnh nha?

Lộ Nghiêu mất tự nhiên chớp chớp mắt, làm bộ vui mừng nhìn Lâm Viễn Chi.

"Anh tỉnh rồi, ngủ có ngon không? Có chỗ nào không thoải mái không?"

"Khá ổn, không có chỗ nào không thoải mái."

Lâm Viễn Chi cầm lấy mắt kính để trên đầu giường đeo lên, thần sắc nhàn nhạt chào hỏi với Cố Bách.

Lộ Nghiêu thấy vẻ mặt anh vẫn như thường, gia hỏa này hẳn là không phát hiện ra mình vừa hôn trộm anh ấy, thần kinh đang căng chặt tức khắc lơi lỏng đi vài phần.

"Nghiêu Nghiêu, em không cần ở chỗ này bồi tôi, trở về nghỉ ngơi đi."

Lộ Nghiêu vừa nghe lời này liền không vui, "Vậy buổi tối hôm nay anh làm sao bây giờ? Nếu lúc sau đầu anh lại choáng váng té ngã thì ai đỡ đây?"

"Không phải còn có tôi sao?"

Cố Bách ra vẻ thoải mái cười một tiếng, "Biết tình cảm các cậu tốt rồi, thế cũng không cần dính lấy nhau suốt vậy chứ. Lộ Nghiêu, cậu nhanh chóng trở về ngủ đi, Lão Lâm để tôi lo là được."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...