🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê

[END] Khi Pháo Hôi Thụ Biến Thành Vạn Nhân Mê


Chương 17: Đánh nhau

Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________

"Là chìa khóa, đừng nghĩ nhiều."

Lộ Nghiêu thử thăm dò nhéo nhéo một chút, hình dáng nhòn nhọn cưng cứng, quả thật là chìa khóa Lâm Viễn Chi để trong túi quần.

"Tôi không có nghĩ nhiều." Ngón tay Lộ Nghiêu không dám lộn xộn, thành thành thật thật để im trong túi áo.

Lâm Viễn Chi dừng xe đạp cạnh tòa nhà phía Nam.

"Tay còn lạnh không?"

Lâm Viễn Chi chống hai chân dài xuống đất, tay trái cầm tay lái, tay phải theo thói quen đút vào túi áo khoác, vừa hay đụng phải tay Lộ Nghiêu đang muốn rút ra.

Lộ Nghiêu bị ngón tay lạnh lẽo của anh làm run lên một cái.

Ngón tay Lâm Viễn Chi rất dài, giống như những búp măng, thon dài trắng nõn phủ lên bàn tay của cậu, nhưng chỉ chạm vào một giây liền thu về.

"Xem ra vẫn tốt, xuống xe đi."

Lộ Nghiêu nhảy xuống xe đạp, còn một phút nữa chuông vào lớp sẽ reo, lục tục có không ít học sinh đều lần lượt chạy tới, cậu lơ đãng bước lên bậc thang, nghĩ đến ngón tay lạnh lẽo của Lâm Viễn Chi, cậu không khỏi quay người lại.

"Nè, anh không có tiền mua bao tay à?"

Lâm Viễn Chi vẫn duy trì tư thế ngồi vừa nãy, chân dài chống xe đạp, dường như không nghĩ tới Lộ Nghiêu bỗng nhiên xoay người, trong mắt anh mang theo một tia kinh ngạc.

Rất nhanh anh liền cười lên, hai tròng mắt sau cặp kính dịu dàng như nước mùa xuân.

"Tôi có bao tay, để trong ký túc xá quên mang theo thôi."

Lộ Nghiêu đối diện với cặp mắt tràn đầy ý cười kia, tức khắc cả người liền không được tự nhiên.

Cậu hàm hồ ừ một tiếng, xoay người muốn đi, lại bị Lâm Viễn Chi gọi lại.

"Buổi tối cùng nhau ăn nhé, Bắc Uyển mới ra món thịt dê hầm, nghe nói hương vị không tồi."

"Nói sau đi."

Lộ Nghiêu cảm thấy như mình bị anh nhìn thấu cái gì đó, vội vàng hướng bậc thang chạy đi.

Bữa cơm tối này cuối cùng cũng không ăn được, mới từ phòng học đi ra, Lộ Nghiêu đã bị Vương Khánh Quốc chặn lại.

Lộ Nghiêu cúi đầu nhìn thoáng qua đôi chân chỉ mặc tất da mỏng của cậu ta, ánh mắt hướng lên trên, dừng lại trên chiếc váy ngắn cũn.

"Đỉnh vãi."

"Đừng nói nhảm, mau cùng tớ đi Trung tâm hoạt động."

Trung tâm hoạt động của sinh viên nằm trong một tòa nhà giảng dạy cũ có cấu trúc bằng gỗ và hiện được nhiều câu lạc bộ sử dụng làm cơ sở hoạt động, Vương Khánh Quốc và ban nhạc của cậu ta tập luyện trong hội trường tầng một.

Ngoài ca sĩ chính là Vương Khánh Quốc, ban nhạc còn có một tay guitar và một tay bass.

"Tay guitar tên là Kevin, tay bass tên Tony, các cậu làm quen một chút."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...