🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 83: Không đáng

"Em đều biết cả rồi, anh......lúc trước luôn nói em ngốc,"Lâm Vi Hạ nức nở nói, khóc đến mức nghẹt mũi không thể thở được, "Anh mới là đồ ngốc!"

Lâm Vi Hạ tiến lên phía trước, đứng sau lưng Ban Thịnh, vừa đến gần, đã ngửi thấy hơi thở sạch sẽ trên người cậu mà cô quá mức quen thuộc, cô không dám khóc thành tiếng, ngấm ngầm chịu đựng, nước mắt ào ào chảy ra, vừa đau lòng lại hối hận.

Tại sao cô không thể phát hiện sớm hơn.

Ban Thịnh đặt tay trên đường may quần, ngón tay thon dài cuộn tròn động đậy, xoay người lại, dáng người cao lớn phủ xuống, vươn tay lên lau nước mắt cho cô, giọng nói khàn khàn :

"Anh chính là không muốn nhìn thấy em như vậy, mới không dám đem mọi chuyện kể cho em."

Lâm Vi Hạ khóc đến mức thở không ra hơi, tầm nhìn là một mảng mơ hồ, còn nấc cụt một cái, mắt, mũi đều đỏ ửng, ồm ồm nói :

"Anh đừng đuổi em đi."

Ban Thịnh đang muốn nói điều gì, cửa bị đẩy ra, y tá đẩy xe thuốc đi vào, bắt đầu khéo léo lấy máu, nói :

"Người nhà của bệnh nhân ra đây một lát."

Y tá đi lên yêu cầu Ban Thịnh quay trở về giường, Lâm Vi Hạ đi ra ngoài, đứng ở ngoài cửa, tay đặt trên nắm cửa, qua một khe hở, cô nhìn thấy rõ Ban Thịnh nằm trên giường bệnh, khuôn mặt trắng bệch tinh thần mệt mỏi lại gần như tê liệt, mũi kim lấy máu đâm vào mạch máu màu xanh nhạt của cậu, dòng máu chảy vào ống xi phanh.

Trái tim co rút, giống như có người cầm lấy mảnh thủy tinh sắc bén, xoẹt qua trái tim của cô.

Lâm Vi Hạ đếm một lúc, tổng cộng mười ống máu.

Cuối cùng cửa bị đóng lại, Lâm Vi Hạ đi vào nhà vệ sinh của bệnh viện, vặn mở vòi nước, tạt nước lên mặt hết lần này đến lần khác, nước lạnh tạt vào mặt, ban đầu lạnh đến rùng mình, nhưng sau đó các ngũ quan đều trở nên tê dại.

Cô mới ngừng lại.

Chiếc gương phản chiếu một khuôn mặt vô cùng xa cách, kiềm chế cảm xúc, nhưng đôi mắt, mũi vẫn còn đỏ. Lâm Vi Hạ đứng ở đó, liên tục hít thở sâu để bản thân bình tĩnh lại.

"Lâm Vi Hạ, sau này mày không được khóc trước mặt anh ấy." Lâm Vi Hạ nghiêm túc nói, một giọt nước mắt rơi xuống trên cánh tay, nhanh chóng tan biến trên làn da.

Những người phải chịu đựng bệnh trầm cảm, cảm xúc thất thường, lo âu và bi quan, bản thân ở trong năng lượng kém, điều Lâm Vi Hạ có thể làm chính là trở thành người có thể kéo Ban Thịnh ra khỏi nặng lượng tiêu cực này, để cậu sưởi được ánh nắng mặt trời, cảm nhận được mọi thứ xung quanh cậu đều là những phản hồi tích cực.

Sau khi Lâm Vi Hạ rửa mặt xong, cô đến thăm hỏi bác sĩ điều trị chính của Ban Thịnh, bác sĩ ngồi trước bàn làm việc, mở hồ sơ bệnh nhân trên máy tính, giọng nói của bác sĩ nhẹ nhàng, nói :

"Trước tiên hãy thử dùng thuốc và liệu pháp tâm lý, liệu pháp ánh sáng, sau đó dựa vào phản ứng, tình trạng thể chất của bệnh nhân lại quyết định xem có thực hiện liệu pháp mect (không có điện co giật), điện châm cứu không... Vấn đề lớn nhất của cậu ấy chính là tâm bệnh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...