🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: Bồn chồn

Năm phút sau, Lâm Vi Hạ ngồi lên ghế sau, tài xế chăm chú mở cửa xe, khu Kiên Giác gần biển, chiếc xe một đường lái thẳng về phía trước, cầu cảng màu trắng đỏ nằm ở phía xa xa, bến tàu như một thước phim tua lại phát ra từng khung hình.

Con đường ở trên núi quanh co, không gian trong xe nhỏ hẹp, tài xế đột ngột chuyển hướng, dù cô đã cố gắng giữ thăng bằng, nhưng vẫn không kiểm soát được ngã sang một bên.

Lâm Vi Hạ gần như cả người ngã trên người cậu, trán đụng phải dưới cằm cậu, cánh tay trắng như hoa sen nằm trên quần áo, bao phủ lên một cánh tay rắn chắc khác, da thịt chạm vào nhau, mạch máu dưới da đang di động, mà chậu xương rồng rớt xuống nằm bên cạnh vị trí cậu.

Ngực của cậu rộng rãi, mang theo một nhiệt độ chỉ có trên người cậu, đốt nóng, lồng ngực rung động có cảm giác của thiếu niên. Cả người Lâm Vi Hạ giống như bị giật điện, gần như bị tê dại bên cạnh cậu. Nhiệt độ thiêu đốt truyền đến, ngửi thấy được trên người cậu toát ra mùi gỗ mun.

Giống như gió biển ẩm ướt thổi vào mặt, lan khắp cả người, lại không có chỗ nào để trốn chạy.

"Chẹp." giọng nói thờ ơ, âm thanh trầm thấp giống như những hạt nhỏ rung bên tai.

Lâm Vi Hạ hoàn hồn trở lại, đặt khuỷu tay chống lên một điểm tựa, ôm lấy chậu xương rồng ngẩng đầu lên, lúc rời khỏi người cậu, nhìn thoáng qua nam sinh mặc chiếc quần thể thao có khóa màu đen, lộ ra mắt cá chân trắng lạnh, hoa loa kèn màu đen trổ hoa dọc theo các tĩnh mạch trên làn da, tỏa ra khí chất phản nghịch.

Và thấy một giọt máu đỏ tươi trên ngón trỏ ở bàn tay trái của cậu.

Có lẽ lúc nãy bị đâm phải, Lâm Vi Hạ lập tức mở miệng  : "Xin lỗi."

Nói xong cô tìm kiếm trên người mình, lấy ra một miếng băng cá nhân đưa cho cậu, Ban Thịnh dựa vào ghế sau, nhận lấy, cong lưng, cúi đầu cắn miếng băng cá nhân, dùng một tay khác xé ra.

Một tiếng "soạt", miếng băng xiêu xiêu vẹo vẹo dán lên vết thương.

Khi chiếc xe rẽ sang một con đường bằng phẳng, Lâm Vi Hạ ngồi thẳng lại, ấn nút mở cửa sổ, gió chiều hòa với mùi nước biển mặn mòi xông vào, không khí trong chốc lát trở nên dịu lại.

"Cậu không phải đã đến từ sớm rồi sao?" Lâm Vi Hạ đánh vỡ bầu không khí ngượng ngùng hỏi.

Lúc ra khỏi nhà, Lâm Vi Hạ xem qua tin nhắn trong nhóm, có người gửi vào bức ảnh của bữa tiệc, bức ảnh đúng lúc chụp dính một khuôn mặt mệt mỏi lười biếng, chính là Ban Thịnh.

Ban Thịnh lột vỏ viên kẹo xí muội bỏ vào miệng, trả lời : "Có việc nên ra ngoài một chuyến, anh trai Lý Sanh Nhiên thuận tiện nhờ tôi mua chút đồ."

Chưa được bao lâu, chiếc xe chạy vào con đường rộng thẳng tắp toàn là bãi cỏ xanh tươi, xe dừng trước ngôi biệt thự mái nhà màu đỏ, bãi biển xa xa chậm rãi chìm theo ánh hoàng hôn, phong cảnh tráng lệ thu vào toàn bộ cùng một lúc.

Ban Thịnh bước xuống, mở cốp xe phía sau, bên trong toàn là những thứ cần phải xách vào trong bữa tiệc, tài xế vội vàng chạy qua nhấc lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...