Chương 67: Vi diệu
Lâm Vi Hạ biến tuyết từ đâu ra ? Khi quán cà phê chuẩn bị đóng cửa, cô tình cờ nhìn thấy trong tiệm có bán găng tay, cô nhạy bén nảy ra ý tưởng, mua một đôi găng tay da màu trắng, lại xin chủ tiệm vài viên đá bịt kín lại.
Trên đường xuống núi, Lâm Vi Hạ nhét đầy tuyết vào bên trong, cứ ngốc nghếch như vậy mà cầm nó xuống núi. Thực ra cô cũng không biết có thể gặp được Ban Thịnh hay không.
Cô chỉ là đơn thuần muốn cố gắng một chút, làm hết sức mình, để giữa hai người không còn hối tiếc .
Hai người cùng nhau dính đầy nước tuyết, hai má, quần áo đều có chút ẩm ướt, bầu không khí vi diệu chuyển động giữa hai người.
Bầu trời càng lúc càng tối, gió lạnh điên cuồng thổi qua, Ban Thịnh cúi đầu nhìn Lâm Vi Hạ, nói : "Chúng ta quay về thôi."
Ban Thịnh duỗi tay ra mở cửa xe, nghiêng người nhấc chân dài ngồi vào trong xe, ngón tay có các khớp xương rõ rệt đặt lên vô lăng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thấy Lâm Vi Hạ vòng qua phía bên kia qua gương chiếu hậu, muốn mở cửa ghế sau.
Lông mi chuyển động.
Tay của Lâm Vi Hạ vừa đặt lên trên thì cửa xe phát ra âm thanh "bíp" bị khóa chặt lại, mở không ra. Cô đi lên phía trước, gõ cửa sổ.
Cửa sổ hạ xuống một nửa, Lâm Vi Hạ mở miệng : "Cửa sau bị khóa rồi."
"Ngồi phía trước." Ban Thịnh chậm rãi lên tiếng.
"Ờ, được."
Mở cửa xe, người ngồi vào trong, chiếc xe chậm rãi di chuyển, quay đầu chạy về phía sau. Ban Thịnh một tay lái xe, tay kia lấy hộp khăn giấy ở bảng điều khiển trung tâm đưa cho cô.
Lâm Vi Hạ nhận lấy, nói : "Cảm ơn."
Lâm Vi Hạ rút một tờ khăn giấy, chậm rãi lau tóc, tuyết đọng trên má. Cảnh đêm ngoài cửa sổ giống như một bộ phim đang chiếu, từng khung hình đang quay ngược lại.
Sau khi lau xong, Lâm Vi Hạ nhướng mi mắt nhìn Ban Thịnh đang lái xe, độ cong góc nghiêng của cậu gọn gàng, yết hầu nhô ra trượt lên trượt xuống, vai và xương mày của cậu cũng dính chút nước.
"Cậu có muốn lau một chút không?" Lâm Vi Hạ hỏi cậu.
Ban Thịnh rất nhanh nhướng mày lên, không nói chuyện, nhưng vẫn nhận lấy khăn giấy mà cô đưa, tùy tiện lau một chút.
Tốc độ xe chạy cũng xem như là ổn định, nhưng không ai nói chuyện, chỉ có tiếng gió rít qua khe hở chui vào trong xe, không lâu sau thì trời đổ cơn mưa, dày đặc đập vào cửa kính.
Trong xe im lặng phăng phắc, trong không khí thoáng qua một sự lờ mờ, Lâm Vi Hạ muốn mở nhạc để làm thuyên giảm bầu không khí ngượng ngùng này, cúi người ấn công tắc, ai mà biết được Ban Thịnh cũng vươn tay nhấn nút màu đen kia.
Hai tay chạm vào nhau, đầu ngón tay của cậu rất lạnh, khiến cho ngón tay của Lâm Vi Hạ bất giác run lên, nhưng không rút về, giống như một luồng điện chạy qua, tay của hai người đặt vào nhau, không tách ra.
Một luồng nhiệt bị đốt cháy, đung đưa trong bầu không khí, Lâm Vi Hạ cảm thấy miệng và lưỡi khô khan, tờ khăn giấy cô cầm trong tay phải còn chưa vứt vô thức vò lại thành một cục.
Bình luận