🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 37: Ma sát

Mấy hôm nay cô vẫn luôn nghĩ cách tìm cơ hội xin lỗi Ban Thịnh, kết quả bây giờ lại nhìn thấy cậu ở cùng với nữ sinh khác.

Tâm tình hiện tại cảm thấy rất ấm ức và áy náy.

Nhưng chuyện của hai người lúc trước vẫn chưa được giải quyết, Lâm Vi Hạ kìm nén cảm xúc nhỏ nhen của nữ sinh ở trong lòng, dự định làm lành với Ban Thịnh trước, sau đó lại hỏi cậu về chuyện đàn chị.

Cô trước mắt vẫn đủ lý trí.

Chỉ là, Lâm Vi Hạ chưa từng dỗ dành người khác.

Hơn nữa, sự việc lần này e rằng không phải chỉ một viên kẹo mận là có thể dỗ được.

Lâm Vi Hạ đẩy cánh cửa của cửa hàng tiện lợi ra, hơi lạnh tràn đến, đầu óc trong chốc lát không còn mê man nữa, người cũng tỉnh táo hơn rất nhiều. Cô gọi một phần cart noodle, một phần cá viên và tảo biển.

Trong lúc chờ đợi thức ăn, Lâm Vi Hạ ngồi ở trước quầy nhắn tin cho Ô Toan :

Xia :【Học tỷ, chị biết Ban Thịnh thích cái gì không?】

Rất nhanh, màn hình điện thoại sáng lên tin nhắn trả lời của Ô Toan, gây ngạc nhiên :

【Em ấy thích em nhất.】

Lâm Vi Hạ dở khóc dở cười, nhớ đến cảnh tượng hôm trước, cô quả thực còn rất để tâm, cô thuận tiện đem chuyện nhìn thấy Ban Thịnh ở cùng đàn chị kia nói cho Ô Toan biết, trả lời :

【Chưa chắc nữa, vả lại lần này là em sai trước.】

Ô Toan trả lời :【Tin tưởng chị, em là điểm giới hạn và không có nguyên tắc của A Thịnh.】

Nhân viên phục vụ của cửa hàng tiện lợi nhanh chóng ấn chuông, Lâm Vi Hạ cất điện thoại đi bưng thức ăn, ăn được hai miếng cô lại nhớ ra điều gì, gửi tin nhắn cho Khâu Minh Hoa.

Xia :【Khâu Minh Hoa, cậu có biết Ban Thịnh thích những gì không?】

Khâu Minh Hoa rất nhanh đã trả lời : 【Bơi lội, ồ, còn có cậu ấy thích uống canh. Bởi vì giấc ngủ của Ban gia luôn không được tốt lắm, cậu ấy thích uống các loại canh an thần, chẹp, không phải tôi nói, các loại canh lớn nhỏ ở thành phố Nam Giang này cậu ấy đều uống qua rồi, bậc thầy uống canh đó là... ...】

Lông mày của Lâm Vi Hạ giật giật, nhạy bén nắm được điểm mấu chốt trong đó, hỏi :

【Tại sao giấc ngủ của cậu ấy không tốt?】

【À, tôi không biết, cho dù tôi có hỏi Ban gia cũng sẽ không nói đâu. Cậu đi hỏi thì còn có hy vọng hihi.】

Lâm Vi Hạ không trả lời Khâu Minh Hoa nữa, ăn mì xong liền quay về học tiết tự học buổi tối.

Năm giờ sáng ngày hôm sau, bầu trời vừa phun ra một vệt màu trắng bạc, Lâm Vi Hạ đứng trước bếp tích hợp, mi mắt cụp thẳng xuống, không ngừng ngáp dài, nước mắt chảy thẳng từ hai bên khóe mắt.

Trong phút chốc, Lâm Vi Hạ cảm thấy bản thân phát điên rồi, bởi vì dỗ Ban Thịnh mà dậy từ sáng sớm nấu canh an thần giải nhiệt cho cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...